Skip to content

NĐCLNH Úc Châu

Increase font size Decrease font size Default font size default color light color
Home Các Bài Viết Thơ Thơ Đoàn Xuân Thu Rót xuống chiều nhạt nắng!
Rót xuống chiều nhạt nắng! PDF Print E-mail
Written by Đoàn Xuân Thu   
Tuesday, 30 August 2011 16:17

                                   Rót xuống chiều nhạt nắng!

                                     alt

                              mail bạn gởi, gởi hình đang nhậu:

                              Hennessy vàng ánh, lưng lưng;

                              xịn XO, tưởng chừng như quá đả,

                              vui quá mà, sao mắt lệ rưng rưng?

 

 

                              bởi rượu rót xuống chiều nhạt nắng,

                              râu tóc buồn, râu tóc bạc phơ;

                              vầng trán nhăn xẻ dốc đời đi xuống,

                              nhưng gặp nhau, còn uống, đã là mừng!

                              mai mốt đây, ông già chống gậy*,

                              sóng sánh ly, rượu cứ đổ hoài,

                              gặp bạn cũ, thấy ông hình quen quá!

                              chắc tụi mình có gặp ở đâu đây?!

                              say ngà ngà, nhớ toàn chuyện nhỏ,

                              đời lưu vong sót lại bạn già,

                              cũng một câu, hỏi hoài...cứ hỏi

                              đã uống rồi hay chưa uống đây ta?

                              say hết biết, nhớ hoài chuyện lớn,

                              đời lưu vong sót lại bạn già,

                              cũng một câu, hỏi hoài...cứ hỏi

                              tại sao mình lại lạc lối đến đây?

                              tưởng hỏi khó, câu trả lời dễ ợt,

                              tại mình thua...chạy tuốt ra đây,

                              thân mất nước bạn sầu nên bạc tóc ?

                              ta cũng sầu đứt ruột, sỉn... rồi say!

                                     *johnnie walker

                                            đoàn xuân thu.

                                               melbourne.

    

     Giáo Thu và các bạn thân mến,

          Hổng phải tụi này chơi ngông đâu. Toàn là dân cu li, kiếm cơm thôi, chớ có phải thầy bà, cán bộ đâu mà dám uống XO. Chẳng qua là vì trong tuần rồi Hội mình ở Sydney có tiễn một người bạn đột ngột về bên kia thế giới khi tuổi đời chưa tới mức “cổ lai hy”. Anh Huỳnh Ngọc Hùng, cựu hs NĐC, đại uý Võ bị DL khoá 24, thể dục buổi sáng đi bộ trong công viên rồi ngã xuống không trở về nhà nữa.

          MT sau khi đưa đám tang về quyết định "phải chơi xả láng" kẻo biết đâu có ngày đẹp trời nào đó ông trời gọi về bất tử. Chờ cho NT về, mượn lý do mừng tái ngộ bạn hiền để uống cho đã. Lần này không thèm chơi bia như mọi khi nữa. Bởi thế mới có buổi họp mặt hôm đó. Và cũng nhờ đó mà có thơ Thu.

          Đọc bài thơ "ứng khẩu" theo kiểu instant message của bạn, sao mà nó "đã" như được nhấp ly xohennessy đầu tiên vậy. Ly rượu rực lên sắc "vàng ánh lưng lưng" đủ để tỏa ra mùi hương thơm dịu dàng và đậm đà như tình bạn thâm giao, tri kỷ trong ngày tái ngộ, còn "gặp nhau, còn uống đã là mừng". Không vui, không mừng sao được khi vừa có rượu ngon lại vừa có bạn hiền. Cứ uống đi kẻo sau này lại phải hối tiếc như Nguyễn Khuyến khóc Dương Khuê ngày xưa, phải không các bạn?

          Nhưng tiếc thay, hình ảnh huy hoàng, lộng lẫy ấy vừa lóe lên bỗng nhập nhòe trong "mằt lệ rưng rưng" khi tất cả chợt nhận ra một thực tế buồn. Tất cả đang đứng ở bên kia triền dốc thời gian, đã kinh qua gần hết chu kỳ sinh lão bệnh tử trong kiếp sống nhân sinh thì dẫu có muốn vui, muốn uống với bạn hiền cũng không trọn vẹn:

               Mai mốt đây ông già chống gậy,

               Sóng sánh ly, rượu cứ đổ hoài...

          Hai câu chuyển ý dưới đây thật tuyệt. Thu đã sử dụng một hình ảnh ẩn dụ hết sức tài tình, vừa gợi tả hoàn cảnh, lại vừa gợi mở một chương kế tiếp không mấy vui của kiếp người:

               Bởi rót rượu xuống chiều nhạt nắng

               Râu tóc buồn, râu tóc bạc phơ

          Ly rượu bây giờ vừa cay lại vừa nồng như kiếp sống nhân sinh phù du, mong manh, tạm bợ đầy dẫy những bất trằc ấy.

          Rồi cứ thế, như khi đã uống ta chỉ muốn uống cho say, thưởng thức cả những hương vị ngọt ngào, chấp nhận cả những sầu thương của thân phận làm người. Uống, uống mãi cho tới khi cơn đau thật sự đến. Bởi chỉ trong cơn say túy lúy, ta mới thật sự nhận ra nỗi đau của chính mình, nỗi đau đã ám ảnh, ray rứt, dằn vặt làm ta thất điên bát đảo khiến thân không còn là thân, mình không còn là mình:

                    thân mất nước, bạn sầu nên tóc bạc

                    ta cũng sầu đứt ruột, sỉn ... rồi say !

          Rượu ngon, bạn hiền, thân phận làm người… cứ ngỡ đã là chuyện lớn, bỗng trở thành nhỏ bé trước cơn đau của cả một thời đại, của cả một dân tộc.

Nghĩa Sỹ

Last Updated on Wednesday, 09 January 2013 13:45
 

Xem những bài viết khác của Tác giả Đoàn Xuân Thu