Skip to content

NĐCLNH Úc Châu

Increase font size Decrease font size Default font size default color light color
Meo của Sơn Nam PDF Print E-mail
Written by Đoàn Xuân Thu   
Friday, 18 November 2011 15:20

Meo của Sơn Nam

    

alt

      Tối qua nằm mơ gặp Sơn Nam, nửa chừng ổng kiếu, đi kiếm cơm.

     Lơ mơ ngủ, nghe: “You got mail”. Trên lầu rón rén đi xuống mở hộp thơ, check meo.

     Con vợ, sau khi luyện mấy bộ phim Hàn Quốc, mệt quắc cần câu, ngủ sa-lông, mở mắt nói “Cha già mắc dịch! lại lên facebook, “chit chat” gì nữa đây?

          “Hõng có em! Meo của bác Sơn Nam” Tui lễ phép trả lời vợ.

          “Nè! Bác Sơn Nam xưa giờ đánh chữ máy xách tay hiệu Olivetti không hà.”

      Bác Sơn Nam nói: “Internet hay. Nhưng cái máy chữ này như người vợ nhỏ, cưới hồi nhỏ, bỏ hõng đành, hõng nỡ phụ bạc người xưa… thì cách chi ổng lên internet mà meo ông”. Ông đừng có xí gạt tui nhe!

      Nói thiệt trên đời tui sợ nhiều thứ: sợ đói, sợ lạnh, sợ hõng có tiền mua thuốc hút. Sợ vượt biên bị công an gài bắt… ở tù.

     Nhưng trên tất cả nỗi sợ: là sợ vợ. Nó giận là tui ăn mì gói dài dài…

      Tui xuống nước nhỏ, hõng tin lại coi đi. Meo từ This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it "> This e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it nè.

          “Nhưng bác Sơn Nam chết rồi mà?”

          “Em hõng biết, chết đâu phải là hết, chỉ là “tiếu ngạo giang hồ” từ hành tinh này sang hành tinh khác thôi”. Tôi cắt nghĩa.

     “Em hõng tin đâu, chưa đi chưa biết”. “Thôi mà sợ ma quá! Anh coi đi.

      Đươc lời như cởi tấc lòng, tui mở hộp thơ thì thấy vầy vầy:

      Thu ơi!

          Sáng nay, bác Sơn Nam ngồi trầm tư bên ly cà phê đen trong căn-tin của tuần báo Văn nghệ, chờ thiên hạ tới đặt bài.

Xui quá. “Có mấy cô ký giả trẻ đến hạch hỏi mấy tiếng đồng hồ, trả lời muốn khan cổ họng mà chẳng có đồng xu.

     Nhưng kể ra cũng tội nghiệp tụi nó, sinh viên từ miền Tây mới ra trường, đang thử việc, không có bài hay thì chủ báo không ký hợp đồng nên ráng giúp tụi nó“.

     Vậy mà Bùi thi sĩ, thằng này hõng phải Bùi Giáng đâu à nha, giỡn hổn, rằng: “Sơn Nam đang đứng bến như những cô gái giang hồ”

     Hõng lẽ mới sáng nó đã “xỉn” hay nó “cà nanh”, hõng ai đặt thơ nó viết.

Mần văn kiếm ăn. Mà kiếm ăn là cạnh tranh, tranh danh, tranh tiếng.. nhưng đừng chơi trò “phun độc” nhe bạn! Mình là dân văn nghệ mà?!

 

Ngồi một lát, có thằng đạo diễn lại, chở đi ăn phở Tàu Thủy ở Nguyễn Thiện Thuật vì nó nhờ sửa vài chữ. Tháo hàm răng giả ra, bỏ lên bàn nghe cái cộp, để húp nước lèo cho nó đã.

Nó viết: “Đi hái bông súng nấu canh chua”, bác Sơn Nam gạch chữ hái, thay vào chữ nhổ. Người ta ăn cọng bông súng. Cọng thì nhổ, hái khỉ mốc gì. Sửa một chữ, tô phở, hỏng mắc đâu.

      Tụi nó phải học tới già mà sợ còn chưa biết hết về U Minh. U Minh là sang sáng.. tôi tối mà!

     Đi với thằng này xong, thì thằng nhà xuất bản Trẻ mời giao lưu với khách hàng của nó. Nó hỏi: “Sao viết văn?”

     Bác trả lời : "Tôi sức yếu quá, nếu khỏe như Huỳnh Đức thì đã đi đá banh rồi. Lại xấu trai nữa, nếu không đã đi đóng phim như Chánh Tín hồi còn trẻ. Vừa ốm yếu vừa xấu trai đành đi viết văn vậy!”.

      Giữa hai bác cháu mình, tao mới nói nha: Thằng nhà xuất bản này mua hết tác phẩm của bác hõng có bao nhiêu, mà còn dặn đừng nói ai nghe. Trả tiền không ngọt, lắt nhắt, hõng làm gì được …như gió vào nhà trống…

     Kẹt cái là ngoài nó, hõng có ai mua. Toàn là đọc chùa như mày, như tao hồi xưa đi coi hát cọp. Xưa nghèo, mê hát bội, hõng tiền, coi hát cọp là phải rồi. Giờ tụi nó giàu nứt vách mà cũng coi cọp nữa. Bó tay?!

     Nói xong, tao còn “ngoéo” nó một chút:

          “Bây giờ nhà xuất bản Trẻ làm ăn khấm khá, anh chị có cơm ăn, tui cũng có chút cháo.”

     Giao lưu xong, nó mời đi ăn. Nó ăn cơm Dương Châu, tưởng mình được ăn cháo Bào Ngư, dè đâu cháo hột vịt muối. Mặn thấy bà! Mà nước mất rồi còn đâu mà uống?! Đành kiếm nước phông- tên uống đỡ.

      Từ Sài Gòn lội về tới Bình Dương thì đỏ đèn. Chú đạo diễn , sát vách, chết trẻ, ham vui, có người hú đi nhậu rồi.

     Tính meo cho cháu thì nghe rùm trước cửa. Ra coi thì thấy hai thằng quánh lộn.

     Thằng mặt đỏ như gấc. Đứa mặt vàng như nghệ. Ôi bom đạn ì xèo! Mà phải Tây Tàu gì đâu, toàn Việt Nam không hè.

     Bác Sơn Nam đâu muốn “lan can”, bèn năn nỉ hai bên: “Mấy chú quánh nhau, làm rùm quá sao tui viết”.

     “Viết hả? Hõng “lan can” hõng được à nha. Tụi tui xử đẹp ông đó” .

     Nghe mà muốn thót… lên cần cổ.

     Hai bên bất phân thắng bại, bụi bay mù trời. Ôi! Con nít nó khóc rùm.

     Hết 75 lăm hiệp, thằng mặt vàng như nghệ, đang cung tay, bổng than đói bụng: “Sáng giờ hõng có gì ăn hết trơn, hết trọi, nghe nói thằng anh nuôi nó rinh bọc cơm chạy tuốt qua Mỹ rồi”. Đói xỉu, té lăn quay.

     Bác nhảy vô can: “Nó thua rồi, đừng đánh nữa! Việt Nam không hà, trăm trứng, một bọc Âu Cơ “…

     Nhưng thằng mặt đỏ không chịu: “Hồi nãy nó đánh tui đau quá.” “Ông muốn yên thân thì nghe lời tui: ngắt véo nó chút đỉnh. Bài ông viết, tui mới cho đăng, đặng ông kiếm chút cháo”…

     Độc giả thân mến, có người thông cãm; có người không. Người không thì nói tao a dua: “Thiệt là oan Thị Mầu!” Thôi kệ hàm oan thì chịu, biết nói làm sao bây giờ ?!

      Vô nhà pha cái cà phê, đốt điếu Bastos, meo cho mày.

     Nghe nói bên Úc trúng số độc đắc được vài triệu đô phải không Thu?

     Bác Sơn Nam mong mày trúng số, qui cố hương, đưa bác về lại Sóc Xoài, U Minh Hạ nhe, nhớ nhà quá.    “Phong sương mấy độ qua đường phố

     Hạt bụi nghiêng mình nhớ đất quê”. Tiện thể ghé xóm Cà Bây Ngộp, thăm Tư Có, ăn cá lóc nướng trui, uống rượu “Ông Cọp” chơi.

      Nằm đây toàn là dân giàu, có máu mặt… mà không văn nghệ. Có thằng nào chịu đọc sách, báo gì đâu. Hỏi có đọc “Hương Rừng Cà Mau” hông? Tụi nó nín khe. Buồn như dế kêu! Bác Sơn Nam lỡ nằm trật chỗ rồi! Về quê vui hơn.

     Hết meo.

      Sơn Nam.

 đoàn xuân thu.

melbourne

 

 

Last Updated on Wednesday, 09 January 2013 13:16
 

Xem những bài viết khác của Tác giả Đoàn Xuân Thu