Skip to content

NĐCLNH Úc Châu

Increase font size Decrease font size Default font size default color light color
Home Các Bài Viết Truyện Ngắn Truyện Ngắn Nguyên Hạnh Con Vện của anh Tám ba xị đế
Con Vện của anh Tám ba xị đế PDF Print E-mail
Written by Hoài Văn   
Saturday, 04 August 2012 22:38

     NHỮNG MẪU CHUYỆN CÓ THẬT.

                          Con Vện của anh Tám ba xị đế

 

                                                                                                     Hoài Văn
                                                                    

alt

Anh Tám ba xị đế đã hẹn với anh em bạn đồng ẩm là mai nầy đến nhà anh để tổ chức một tiệc cầy tưng bừng hoa lá để bù lại một thời kỳ vắng bóng.

Cái tên Tám ba xị đế nầy nổi như cồn không những trong giới giang hồ lấy đế làm thức uống chính thay thế cho nước lả, mà còn lan rộng ra trong giới nấu rượu lậu, vì nếu rượu ai nấu mà được anh Tám khen ngon là bán chạy nhất. Anh Tám hảmh diện với cái biệt danh nầy lắm chỉ trừ vợ con anh. Nhưng anh nói :

- Ối ! Đàn bà con nít biết khỉ gì !

Nhớ lời hẹn, chiều nay anh Tám cho con Vện ăn một bữa thật no nê. Cơm còn nóng hổi mà anh đã đem trộn với nước cả nước thịt để cho con Vện ăn. Con Vện ăn coi bộ ngon lành lắm, lâu lâu lén nhìn chủ với ánh mắt biết ơn. Ăn xong, Vện khoanh tròn giữa nhà nắm ngủ với nhiều mộng đẹp hy vọng ngày hôm sau, rồi hôm sau nữa sẽ được ông chủ tốt bụng chiêu đãi như vậy nữa. Thế là Vện ngủ một giấc ngủ thần tiên, giá mà đêm đó có ăn trộm đến nhà anh Tám, Vện cũng không biết.

Trời vừa rạng đông, con Vện bỗng giật nẩy mình chưa kịp la lên thì đã bị một khúc cây ngán cổ để nó kịp nhìn lên thì thầy người ngán cổ mình là ông chủ thân yêu, hằng ngày vuốt ve nó, nựng nịu nó với lời lẽ trìu mến và nhất là mới chiều hôm qua đây đã cho nó ăn một bữa cơm ngon.

Nó chưa kịp hiểu tại sao thì nó đã bị ông chủ lùa nó vào một cái bao bố và ông chủ cẩn thận lấy dây lạt dừa ngoai lại phía ngoài. Con Vện vùng vẫy, tru lên thảm thiết...nhưng không cách nào thoát khỏi cái bao bố oan nghiệt. Thế rồi, kiệt sức Vện nằm im và thở hồng hộc. Anh Tám kéo cái bao bố quăng vào gốc nhà. Anh đến bàn, rót nước uống, lấy thuốc ra hút và chờ....

Anh chờ một chốc thì lần lượt những người bạn có hẹn của anh đến. Chỉ loáng một cái là tất cả nhị thập tướng quân sát cầy đã đến đông đủ không thiếu một ai. Thật là một sự đúng hẹn nghiêm túc, đúng giờ, đủ số. Mọi người hể hả, kẻ mang theo vật nầy người mang theo vật kia...bỏ lên bộ ván dầu một đống nào là sả, riếng, lá cách, khoai lang, rau thơm mọi thứ gia vị cần thiết như tương, chao, đậu khấu, quế, trần bì...và nhất là hai thùng đế 10 lít, mua chịu của thằng cha Tư Khều trên Giồng Quít. Đế nầy mà đi với dồi chó là ...phải nói.

Bảy Sún nhướng mắt ngầm hỏi hỏi Tám ba xi đế. Anh nầy hội ý hất mặt về cái bao bố trong xó nhà. Bảy Sún lấy chân đá đá vào cái bao. Con Vện hực một cái làm anh ta giựt mình, chửi thề một tiếng rồi khen :

- Khá nghen, thằng Tám mầy khéo nuôi à nghen !

Bỗng một tiếng của ai đó như ra lịnh :

- Rồi, khởi đi !

Một đề nghị có vẻ hợp tình hợp lý :

- Của thằng Tám, vậy để nó ra tay cho đủ tình đủ nghĩa phải không ?

- Phải lắm ! Ê Tám ra tay đi mậy.

Tám ba xị đế hăm hở bước đến xách cái bao bố lên, đí ra cầu ao, ngang cửa tiện tay lấy cây tầm vông cầm theo. Vài người theo anh ta. Anh xách cái bao bố trong khi con chó vẫy vụa dữ lắm, tru lên những tiếng thống thiết. Anh Tám xách xuống cầu lủi, thẩy cái bao xuống nước dùng tay nầy nhận cái bao chìm xuống tay kia lừa cái đầu con Vện để dùng cây tầm vông đập xuống.

Anh Tám đập cái trúng cái không, con chó lồng lộn mà không còn tru tréo được nũa vì nước đã vô mòm vô mũi. Vài anh ngồi trên bờ ao chi chỏ cho anh Tám :

- Đó, nện xuống, nện xuống đi.

Có tiếng chê :

- Thằng cha dở thấy mẹ. Nảy giờ mà hổng xong, Gặp tao....

Nhưng con Vện đã bất động. Trong bao bó ướt sủng không còn dấu hiệu gì động đậy. Tiếng rên rĩ cũng không còn. Mọi người reo mừng:

- Xong rồi, đem lên đi cha nội để lấy tiết canh không nó đặt mẹ hết!

Anh Tám xách cái bao bố lên bờ, thẩy xuống đất và lấy tay mở dây lạt dừa, tay kia anh cầm sẵn một con dao bén ngót, một anh khác thủ một cái thau sẵn. Anh Tám nhanh tay kéo toạt miệng bao để định lôi con Vện ra, cắt cổ lấy máu thì từ trong bao bố một cái tung mình, và nhanh như chớp con Vện phóng ra khỏi bao nhanh chân chạy thoát thân.

Ai nấy tưng hửng không kịp trở tay, không biết phải làm gì chỉ biết đứng ngây người và trố mắt nhìn theo con Vện đã mất dạng. Một lúc sau lấy lại bình tỉnh trước một sự kiện dở khóc dở cười đáng nguyền rủa nầy, nổi lên những tiếng chửi thề bạc mạng, những tiếng văng tục vang trời, nhừng lời buộc tội thằng cha Tám ba xị đế: có bao nhiêu đó mà không nên thân đách gì hết..

Mọi ngưới lủi thủi ra về và không quên dặn anh Tám là nếu bắt nó lại được thì hú kêu anh em lại liền. Anh Tám trả lời ậm ừ mà buồn xo. Anh Tám vào nhà gom góp, dọn dẹp các thứ mà các bạn nhậu mang lại vào một chỗ, xách hai thùng rượu đem cất vào buồng. Mọi việc xong, anh trở ra nhà trước ngồi vào bàn, chống tay lên cằm nhìn ra sân, rót nước mà không uống, đốt thuốc mà không hút. Trưa lại, chi Tám kêu ăn cơm, anh cũng không ăn.

Anh Tám ngồi thừ như vậy cho tới chiều tối, mắt cứ đăm đăm nhìn ra sân, bỗng anh thấy một cái bóng đi vào cổng, dáng đi loạng choạng, khập khễnh, rụt rè. Thì ra con Vện, con Vện trở về. Nó rón rén muốn vào nhà mà dường như không dám, muốn quay đi mà không đành. Nó cứ thập thò ngoài sân. Anh Tám nảy giờ theo dõi con Vện, bỗng nhiên anh đứng dậy đi ra sân tiến về con Vện, con Vện ngập ngừng nhưng cuối cùng nó quì hai chân sau xuống, ngóng cổ lên, ngoắt đuôi tỏ dấu mừng anh Tám, như một đứa trẻ đi xa mới về mừng cha.

Anh Tám cúi xuống ôm con Vện vào lòng mà nước mắt anh ròng ròng. Anh ẩm con Vện vào nhà vì dường như nó đi không nổi. Anh gọi vợ bảo đem cơm cho con Vện ăn. Con Vện cúi xuống ăn cơm ngon lành lắm vì từ sáng đến giờ nó có ăn gì đâu. Vừa ăn, con Vện lén lén nhìn anh Tám với ánh mắt biết ơn.

Ngày hôm sau, anh Tám kêu chị Tám, bảo:

- Bà đem mấy cái thứ hôm qua đó trả lại cho anh em, còn hai thùng rượu đó bà đem trả cho thằng cha Tư Khều và trả tiền rượu cho thằng chả luôn còn rượu, bà đem đổ đi.

Chị Tám ba xị đế mừng quá:

- Thôi bây giờ ông bỏ cái tên ba xị đế đi nghe không.

Trong khi hai vợ chồng anh Tám nói chuyện, con Vện còn đau đớn với những vết thương, nằm bên ngạch cửa, giương mắt nhìn ra sân để canh chừng người lạ đến nhà hay một con gà hàng xóm qua bươi phá luống rau, dường như nó không nhớ việc gì đã xãy ra ngày hôm qua.

                                                                  Hoài Văn

Last Updated on Tuesday, 23 July 2013 18:09
 

Xem những bài viết khác của Tác giả Hoài Văn