Skip to content

NĐCLNH Úc Châu

Increase font size Decrease font size Default font size default color light color
Home Diễn Đàn Bạn Đọc Để anh nói cho em nghe...
Để anh nói cho em nghe... PDF Print E-mail
Written by Đoàn Dự   
Wednesday, 06 March 2013 16:45

                 Để anh nói cho em nghe...

 

alt

          Gã tên là Lại Văn Dũng, sinh năm 1984, quê tại Thái Bình. Năm 2002, gã giạt nhà từ ngoài Bắc vào Sài Gòn. Mặt mũi gã sáng sủa, đẹp trai, khả năng ăn nói thuộc hạng... thiên hạ vô địch! Con chim đậu trên cành nghe gã nói cũng phải rơi xuống đất. Con cá bơi dưới nước nghe gã kể chuyện đời mình, thương cảm cũng phải nhảy lên bờ.

          Gã vào Sài Gòn, quyết chí lập thân bằng cách gửi thư ra xin tiền gia đình, hùn hạp với bạn bè mở một cửa tiệm điện thoại di động.

          Mặc cho khả năng ăn nói trơn như cháo chảy của gã, tiệm vẫn vắng hoe. Lỗ nặng. Sập tiệm. Chán đời, gã mò về quê. Ở quê, ai cũng biết gã nói như rồng leo, làm như mèo mửa, ai cũng coi thường. Gã lại lần mò vào Sài Gòn với quyết định đổi đời.

          Lần này gã không cần tiền từ gia đình. Chí trai phơi phới, tay trắng ra đi, gã thề rằng trở thành đại gia, trong túi có bạc tỷ gã mới tính chuyện trở về.

          Lấy đêm làm ngày, không phải dang nắng nên đổi màu da, gã sửa giọng lơ lớ theo kiểu người Mỹ nói tiếng Việt, nhất quyết phải trở thành Việt kiều. Sau khi đã “giống Việt kiều”, gã lên mạng lập một nick chat rất ấn tượng: “Việt kiều buồn” (Vietkieubuon).

          “Để anh nói cho em nghe, Cali mùa này buồn lắm. Anh vừa mới đi uống cà phê ở Phước Lộc Thọ về, tự dưng lại thèm cà phê Sài Gòn. Sài Gòn có gì lạ không em?”- gã nói với Hồng, cô gái vừa quen qua mạng.

          “Để anh nói cho em nghe, anh vừa rời khỏi công ty. Cuối năm, việc nhiều quá. Anh cứ bị stress hoài. Nhớ giọng nói của em ngập lòng...”, gã bắt đầu tán tỉnh Hồng.

          “Để anh nói cho em nghe, chuyến này về Việt Nam anh sẽ không gặp bạn bè nữa. Anh sẽ từ chối những cuộc vui. Ông chủ không cho anh nghỉ nhiều, nên có 2 tuần tại Sài Gòn, anh sẽ dành hết cho em...”, gã hứa hẹn với Hồng.

          “Để anh nói cho em nghe, 14 giờ chiều mai em ở nhà chờ anh nhé. Em cũng đừng ra sân bay đón anh làm gì cho mất công. Anh đến phi trường, đi taxi vô downtown, sẽ lấy khách sạn rồi nhắn em qua chơi nha” - cuộc hẹn đã được ấn định.

          Hồng, 18 tuổi, con gái đương xoan, gặp được chàng Việt kiều “Để anh nói cho em nghe”, nhanh chóng tính chuyện trao thân gửi phận.

          Sau khi được Hồng “trao thân”, gã rủ Hồng đi uống cà phê để bàn chuyện Hồng “gửi phận”.

          Tại quán cà phê, Hồng đặt cái điện thoại di động iPhone giá khoảng 16 triệu đồng trên bàn, e thẹn ngồi nghe gã kể chuyện ở bên Mỹ.

          Chuyện đang hấp dẫn, bất thần gã vỗ lên trán: “Ấy chết, anh quên mất. Anh phải gọi điện thoại về Mỹ báo tin anh đã đến Sài Gòn rồi kẻo má anh lo. Em cho anh mượn điện thoại, anh nhá máy cho má anh gọi qua nha. Lát nữa anh phải chạy đi mua chiếc điện thoại mới được. Tính anh hay quên quá...!”.

          Chuyện trao thân cho gã Hồng còn chả tiếc huống chi một chiếc điện thoại. Gã mỉm cười với Hồng trước khi rời khỏi bàn, ra ngoài quán để gọi về... bên Mỹ.

          Hồng ngồi chờ, chờ hoài, chờ mãi không thấy gã trở lại.

          Mãi đến lúc người phục vụ yêu cầu tính tiền để đóng cửa quán, bấy giờ Hồng mới biết là mình bị lừa.

          Chàng Việt kiều “Để anh nói cho em nghe” đã biến mất ngay sau khi cái dấu vết “vui vẻ và hy vọng” còn đủ để làm Hồng lâng lâng sung sướng. Việt kiều lặn không sủi tăm cùng cái điện thoại iPhone Hồng vừa mới sắm hôm qua!

          Hồng về nhà, kể cho cô bạn thân nghe. Cô bạn gật gù: “A, mày gặp thứ cao thủ tán gái rồi. Để đó, tao sẽ có cách tóm cổ nó, bắt nó hiện nguyên hình cho mày coi!”.

          Khuya, Hồng và cô bạn gái lần mò trên mạng chờ Vietkieubuon xuất hiện. Tảng sáng, nick của Vietkieubuon hiện đèn vàng rực.

          “Hello, anh là Việt kiều thiệt không?” - bạn của Hồng bắt chuyện.

          “Để anh nói cho em nghe. Trên đời, có thể có nhân cách giả, có nhan sắc giả, có tiền bạc giả, có kim cương giả..., nhưng anh là Việt kiều thiệt” - gã trả lời.

          “Anh là Việt kiều nước nào?” - bạn của Hồng tiếp tục.

          “Để anh nói cho em nghe. Nước Mỹ có Little Sài Gòn ở Cali. Tại Cali, đang có anh sinh sống” - gã vui vẻ.

          Vậy là quen nhau. Hàng đêm, gã mặc sức gọi gió hô mưa, đóng trọn vẹn vai “chàng Việt kiều chém gió”.

          Cứ vậy, cho đến một hôm, gã hẹn: “Để anh nói cho em nghe, 14 giờ chiều mai em ở nhà đừng có hẹn với ai nhé. Em cũng đừng ra phi trường đón anh...” Bạn của Hồng biết là gã đã sập bẫy. Cô từ chối đến khách sạn với gã: “Mình đi uống cà phê trước cho biết nhau cái đã rồi muốn đi đâu thì đi nha anh?”. “OK. Để anh nói cho em nghe, anh không cần cái chuyện bản năng mà cần tình cảm” - gã đóng vai trượng phu.

          Trong quán cà phê, khi chỗ ngồi chưa ấm, gã bị bạn của Hồng, Hồng và mấy người khác xuất hiện, bắt giữ giao cho công an.

          Gã “Việt kiều” này khai tên là Lại Văn Dũng, sinh năm 1984, quê Thái Bình, trước có học lớp trung cấp Dược, tạm trú tại Sài Gòn, hiện đang thất nghiệp. Dũng còn lừa đảo và chiếm đoạt tài sản của rất nhiều cô gái khác. Cá biệt, có cô nhà ở Tiền Giang, chịu khó ngồi xe đò lên tận Sài Gòn mò vào khách sạn để hiến thân cho gã. Sau khi dâng hiến, cô còn cho gã “mượn” vài trăm Mỹ kim rồi mới yên tâm trở về Tiền Giang.

                                                                                  Đoàn Dự


 

Xem những bài viết khác của Tác giả Đoàn Dự