Skip to content

NĐCLNH Úc Châu

Increase font size Decrease font size Default font size default color light color
Home Các Bài Viết Bút ký Chuyện vui cuối tuần
Chuyện vui cuối tuần PDF Print E-mail
Written by Mười Trí   
Saturday, 11 April 2009 18:29

 

Làm sao sướng?...

Trong Bản tin số 39 của hội ái hữu cựu học sinh NÐC&LNH Mỹ Tho Nam CaLi có một bài viết "Làm sao sướng". Thú thiệt, nội đọc cái tựa không đã làm tôi sướng tê người mất đi rồi đừng nói chi đến mò mẫm đọc bên trong. Thường tình, trên cõi trần gian ô trọc nầy trăm người như một ai mà hổng muốn sướng. Nói là nói ô trọc vậy chớ có ai biểu thôi thì bỏ cái chỗ ô trọc đầy gian trá khổ lụy nầy đi, tìm về cõi khác thánh khiết hơn, sung sướng hơn là dứt khoát cự tuyệt hổng chịu đâu nghen.  Ô trọc thì ô trọc, khổ ải thì khổ ải, ai mà hổng biết thế, nhưng cứ phải bám theo nó  chỉ vì ba chữ "để được sống", mà hễ sống thì ngu sao hổng muốn sướng. Cho nên bây giờ Khi khổng khi không Có người nhiệt tâm đưa ra cái sướng làm đề tài cho mọi ngươi “nghiên Cứu” để cùng nhau sướng thử hỏi làm sao mình không sướng?... Buồn ngủ gặp chiếu manh. Vã lại tôi cũng đã một thời tìm riêng cho mình "chân lý"của cái sướng... áp dụng thấy cũng sướng sướng. chỉ sướng sướng thôi chớ chưa được “sướng”. Nay có người chỉ điểm thêm, đúng là phước lớn trời cho... ngàn năm một thuở!
Nhớ lại hồi còn nhỏ, mỗi lần tôi đi học về hơi trễ một chút là trước sau gì thế nào cũng bị chị tôi mắng cho một trận, tan học mầy không lo về nhà tắm rửa cơm nước, cứ long nhong ngoài đường ngoài sá quá " chăn trâu"để má và cả nhà phải lo. Ðôi khi chị tôi mượn làm chuyện gì đó mà tôi trù trừ hổng làm cũng bị mắng sao mầy lì lợm quá "chăn trâu". Còn bài vở nào khó hỏi chị cũng bị quở dễ ợt như vậy mà mầy làm hổng được, đầu óc gì sao mà chậm tiêu quá"chăn trâu"... mầy ở dơ để giò cẳng mốc cời chẳng khác nào chăn trâu… làm biếng như mầy lớn lên chỉ có nước đi chăn trâu... v.v. . và...v.v... Riết rồi hai tiếng "chăn trâu" ăn vào đầu óc bé bỏng hồi đó của tôi như một cái gì cùng cực đau khổ ghê gớm lắm. Có phải thực sự chăn trâu làm biếng? Chăn trâu lì? Chăn trâu ngu dốt? Chăn trâu ở dơ? Sao cái gì u tối nhất trần gian người ta cũng đổ thí lên đầu chăn trâu hết trơn vầy nè?
Có lần tôi hỏi chị tôi tại sao ngu người ta cũng nói ngu quá Trời, mà khôn cũng khôn quá Trời? lớn cũng lớn quá trời, nhỏ cũng nhỏ quá Trời. Vậy ông Trời ngu hay khôn? Lớn hay nhỏ? Chị tôi trả lời ba phải giống như cái gì cũng là chăn trâu:
- Tại người ta quen mồm quen miệng nói vậy thôi.
Một hôm, hổng biết trong lòng hứng thú cái gì, anh Hai tôi nằm đong đưa trên võng sau hè miệng hát nghêu ngao:" Ai bảo chăn trâu là khổ...chăn trâu sướng lắm chứ... ngồi mình trâu ta rờ sừng trâu...buồn ta vuốt đuôi trâu..." Thế là tôi vội vã chạy tìm ngay bà chị hỏi liền cho ra lẽ chuyện nầy mới được:
- Nè chị Ba! cái gì chị cũng rủa em quá "chăn trâu", làm em tưởng đâu chăn trâu
cực khổ lắm, hổng dè hồi nãy em nghe anh Hai hát chăn trâu sướng lắm. Anh hát sướng ngược lại chị nói khổ. Vậy nghĩa là sao?
Chị trợn mắt chăm bẳm nhìn tôi, rồi trả lời gọn lỏn:
- Ừ! Sướng lắm em! Sướng đến nỗi mầy thấy trong làng trong xóm mình ở đây có ai cho con đi chăn trâu hông? Hay cho đi học?
- Tôi dụ dự trả lời:
- Thì… cho đi học... nhưng rõ ràng em nghe anh Hai hát chăn trâu sướng lắm...lắm gì đó mà.
Chị tôi cười ngất rồi nói:
- Cái ông sáng tác bài hát nầy nói chăn trâu sướng." Sướng lắm chứ". Ừ sướng lắm! Nhưng sao hổng giỏi cho con đi chăn trâu đi để biết mùi "chăn trâu"với thiên hạ. Ngồi nhà mát, hưởng bát vàng có biết cái mốc xì gì mà cực với sướng.
Nghe chị nói vậy, tôi liền hỏi:
-Người ở đâu lạ hoắc, không quen sao chị lại biết ông ta hổng cho con đi chăn trâu? Biết đâu chừng cả nhà ổng từ nhỏ chí lớn đều là chăn trâu hết nên ổng mới biết sướng mà làm ra bài hát nói như vậy đó chớ sao.
Chị tôi đưa ngón tay trỏ lên, chỉ vô đầu mình nói:
- Cái đầu đây nè! Nhắm mắt lại tao cũng nói trúng cần gì phải quen với biết.
Tuy nghe chị nói vậy, nhưng tôi vẫn cứ thắc mắc "chăn trâu" cực hay sướng đây? Chớ còn theo như trước mắt tôi thấy, chăn trâu ngày hai buổi được cởi trên lưng trâu đi rong khắp đồng ruộng có làm gì mệt nhọc nặng nề đâu mà cho là cực, hơn nữa khỏi phải đến trường làm những bài toán khó, khỏi phải làm luận văn, khỏi phải về nhà học thuộc lòng mấy bài sử để vô lớp trả bài…cái gì cũng khỏi hết thì phải sướng chớ!
Ðó là cái thời non nớt hồi tôi còn học tiểu học. Đến khi vào bậc trung học, tôi lại có một thắc mắc nữa. Chuyện Bá Nha, Tử Kỳ.
Thuyết truyền rằng Bá Nha là tay đánh đờn hay, tiếng đờn ông khi trổi lên mang theo một âm hưởng siêu phàm thoát tục, chí khí của người quân tử. Thoát tục đến nỗi khắp thiên hạ mà duy nhất chỉ một mình Tử Kỳ thấu hiểu nổi thôi. Tử Kỳ chết ông đập đờn bỏ đi. Khảy không người biết thưởng thức như đờn khảy tai trâu thì đập đờn cũng phải, đâu có gì để thắc mắc. Nhưng tôi thắc mắc là thiên hạ hàng muôn vạn người mà đờn ra chỉ có một người biết thưởng thức thì sao gọi là đờn hay. Một bài toán khó, vị giáo sư phải giảng giải làm sao cho cả lớp cùng hiểu, chớ giảng mà chỉ một người hiểu sao gọi là thầy hay? Trong truyện Hán Sở tranh hùng. Khi Trương Lương Trổi lên khúc tiêu sầu là cảm hoá hàng vạn quân binh Hạng Võ, từ quan cho tới quân lớn nhỏ ai nấy nhớ nhà, nhớ vợ, nhớ con, não lòng buông gươm giáo, thế mới gọi là hay được chớ. Còn đằng nầy mang tiếng đờn hay mà đờn chỉ có một người biết thì đập đơn đi là vừa, có gì đâu để cho người đời luyến tiếc? Tôi định đem thắc mắc nầy hỏi chị nhưng lại sợ chị tôi trả lời theo kiểu "chăn trâu" cũng như không, nên tôi hỏi anh và được anh tôi trả lời:
- Cái cực đại hay cực tiểu gì rồi sẽ triệt tiêu, tận cùng bằng số, triệt tiêu. Mà hễ triệt tiêu là hết, Và hai đường thẳng song song sẽ gặp nhau ở vô cực. Vậy đó.
Câu trả lời của anh tôi áp dụng theo phương pháp toán học rất đơn giản vậy mà tôi hiểu. À! Thì ra là thế, sướng quá sướng triệt tiêu hết? cực quá cực triệt tiêu cũng hết ? Cái cực và cái sướng là hai đường thẳng song song sẽ gặp nhau ở điểm tận cùng vô cực nầy, cực gặp sướng, sướng gặp cực. Có vậy mới phải lý chớ, thì ra cái ông sáng tác bài hát "ai bảo chăn trâu là khổ" đã “đi sâu” đi sát và đi đúng đến tận cùng vấn đề quá cỡ thợ mộc. Chuyện gì có thể nói là bần tiện nhất trên cõi đời nầy người ta đều đổ lên mình chăn trâu, tận cùng bằng số rồi còn gì, tại chị tôi chưa thấu đáo điểm nầy. Bá Nha cũng vậy, đã đưa tiếng đờn mình lên tới chỗ tột đỉnh của cái hay nên bị triệt tiêu, đâm ra quá dở, dở ở chỗ người ta hổng hiểu nổi. Cũng như tột đỉnh của cái ngu, ngu quá nhiều không sao tưởng tượng được… bao la như Trời. Tột đỉnh của cái nhỏ, nhỏ quá nhiều không thể tưởng được… bao la như Trời...Cái nầy gọi là “nhỏ quá lớn” hay là ngu “quá lớn”…Cho nên sướng quá sướng sẽ bị triệt tiêu hết sướng.
Biết vậy nên tôi cố suy nghĩ làm sao tìm một phương cách “sướng” mà không đi tới chỗ tận cùng để khỏi bị triệt tiêu... để được sướng dài dài... Thoạt tiên tôi nghĩ vậy thì mình sướng phân nửa , sướng sướng thôi đừng để cho sướng quá, nhưng thử hỏi đang được sung sướng mà biểu dừng lại dám cha ông nào, bà nào chịu dừng “ thà một phút huy hoàng rồi vụt tắt” chớ biểu dừng ngang xương như vầy chết sướng hơn. sau cùng tôi tìm ra chân lý, cứ việc hưởng thụ cái Sướng cho đến tận cùng mà hổng sợ bị triệt tiêu, và Cái sướng đó luôn nằm kề bên ta, khỏi cần quờ quạn tìm đâu xa xôi thêm nhọc xác. Lên giường... ngủ một giấc!!! Mệt lên giường "đưa em vào hạ" làm một giấc thần tiên là sướng cha thiên hạ, mọi ưu phiền đều êm đềm chìm theo giấc ngủ ngon, đôi lúc còn được hưởng một vài giấc mộng vàng, tuy ngắn ngủi nhưng nó vẫn là giấc mộng vàng sướng ơi là sướng, thực tế chưa chắc gì mình được sướng bằng. cho nên người xưa mình nói: “Nhất túy phá thiên sầu” là vậy, xỉn rồi ngủ. Sau nầy lập gia đình, lên giường tôi còn khám phá ra được thêm là có cái "của trần gian" khác còn sướng trật đời hơn nữa...và người xưa cũng có câu:

"Ti túc, tiện túc, đãi tú, hà thời túc

Ti nhàn, tiện nhàn,đãi nhàn, hà thời nhàn"

Còn bây giờ mình thì " ti sướng, tiện sướng, đãi sướng, lên gường hà thời sướng" phải không các bạn.

Mười Trí

Last Updated on Monday, 27 April 2009 06:52
 

Xem những bài viết khác của Tác giả Mười Trí