Skip to content

NĐCLNH Úc Châu

Increase font size Decrease font size Default font size default color light color
Tây du ...ký sự PDF Print E-mail
Written by Hoài Văn   
Sunday, 26 May 2013 16:38

 

    alt

              ______nỗi nhớ

                                                                                          Tây du ký sự  Hoài Văn

                       alt

       Ảnh truy cập và chép lại từ Google ngày 1.5.2013

Nhớ Chiếc Băng Ghế Dài

Hè năm 1999, tôi và nhà tôi sang Pháp thăm gia đình một đứa con gái ở Saint Avertin, một thị trấn ngoại vi của thành phố Tours. Sáng nào chúng tôi cũng ra trạm Bưu điện của thị trấn và ngồi chơi trên cái băng cây nơi một công viên gần đó. Nắng hạ vàng ở Pháp không nóng chỉ đủ làm ấm người và ấm lòng lữ khách.

Chúng tôi đến đó ngồi trên chiếc ghế băng dài kể chuyện cho nhau nghe về vùng Thung Lũng sông Loire (Val de Loire) hay là Touraine từ xa xưa vốn là lãnh địa của các sứ quân, giờ đây được người dân Pháp tôn vinh là Ngôi Vườn Nước Pháp (Jardin de France) với nhiều lâu dài thành quách cổ kính qui mô hoành tráng vào bậc nhất cùa nước Pháp.

Và cũng nơi đây các ngôi đền đài thành quách nguy nga đồ sộ nầy còn để lại cho đến ngày nay biết bao nhiêu thiên hùng sử và cũng không ít thiên tình sử bi đát trong hàng ngũ các sứ quân có mộng mưu bá đồ vương cùng với các giai nhân mỹ nữ trong chốn thâm cung bí sử.

 Chúng tôi ngồi trên chiếc ghế băng dài nầy hàng giờ hưởng trọn ngọn gió tây nam mát mẻ từ vùng Auvergne sương mù thổi đến qua dải sông Loire bát ngát. Chúng tôi vui thích nhìn những tàn cây cao vút vượt lên khoảng trời xanh lam có những làn mây trắng trôi lững lờ. Chúng tôi cho những con chim sẻ quanh quẩn dưới chân chúng tôi những miếng bành mì vụn bù lại chúng cho tôi nghe những tiếng kêu chim chíp dễ thương.

Chiếc ghế băng dài nơi một góc vướn hoa nhỏ nhắn nầy dường như dành riêng cho chúng tôi. Ngay lúc chúng tôi đến, chiếc ghế dài đã sạch sẽ tươm tất không một hạt bụi, không một hạt suương khuya còn đọng lại, sẵn sàng và như mời gọi. Cả góc vườn nầy cũng vậy cũng trống vắng người du ngoạn...dường như tất cả vùng trời nầy dành riêng cho chúng tôi cho đến khi trời đã trưa chúng tôi luyến tiếc giả từ chiếc băng, giả từ góc vườn xinh đẹp ra về và hẹn ngày mai trở lại.

alt

Mùa thu sông Loire vùng Touraine

Thời gian là con thuyền chở chúng ta trên dòng đời không bao giờ có ngoại lệ, nên đã đến lúc chúng tôi phải nói lời tạm biệt với chiếc ghế băng dài, với ngôi vườn nhỏ bé mà chưa chi đã đi vào lòng chúng tôi. Sáng hôm ấy, buổi sáng chia tay Vùng Thung lũng sông Loire, chia tay thị trấn Saint Avertin thơ mộng, chia tay chiếc ghế băng dài trong ngôi vườn hoa với bầy chim sẽ, lòng chúng tôi cảm thấy lưu luyến ngậm ngùi.

Kịp khi xe đưa chúng tôi lên một cây cầu cao, tôi chồm người lên hướng tầm mắt về thị trấn Saint Avertin, tìm trạm Bưu điện để nhìn lại lần cuối chiếc ghế băng dài nơi một công viên nhỏ bé mà nơi đó ghi lại trong chúng tôi biết bao kỷ niệm. Nhưng sương mù buổi sáng của nền trời đã chốm thu và những giọt nước mắt nhạt nhoà đã không cho tôi nhìn ra cảnh cũ để vẩy tay chào tạm biệt chiếc ghế băng dài nơi một công viên nhỏ bé....với đàn chim sẻ đã cùng chúng tôi bầu bạn trong một thời gian khá dài trong mùa hè năm ấy nơi đất Pháp.

Thời gian trôi, đối với tôi vùng Thung Lũng sông Loire, thị trấn Saint Avertin cũng lần lần trôi vào quá khứ, chiếc ghế băng dài bên ngôi vườn hoa nhỏ bé...cùng đàn chim sẻ...hoạ hoằng lắm cũng chỉ về trong giấc mộng và bốn năm sau...nhà tôi cũng đã ra đi. Thế là hết. Thế là vĩnh biệt cảnh cũ lẫn người xưa.

Nhưng vừa đây tôi có dịp” tái ngộ” với chiếc ghế băng dài bên vườn hoa nhỏ bé dưới vòm trời Saint Avertin mà tôi ngỡ là vĩnh viễn xa nhau. Số là một hôm vô công rồi việc, tôi vô tình nhắc chuột vi tính truy cập Google Trái đất. Rồi cũng vô tình nhấp vào từ Pháp quốc đến địa danh Indre et Loire rồi Tours rồi Saint Avertin và cứ thế con đường dẫn tôi đến trạm Bưu điện và lạ lùng làm sao chiếc băng ghế dài lồ lộ hiện ra rõ ràng trong ngôi vườn nhỏ bé thuở xưa...Tôi bàng hoàng nhìn lại vẫn nó, chiếc ghế băng dài ngày xưa, sạch sẽ tươm tất không một hạt bụi, không một hạt sương khuya còn đọng lại ...sẵn sàng như chào đón, như mời gọi người tri kỷ...

alt

Ngôi nhà thờ nhỏ ỏ Saint Avertin

Tôi thẩn thờ bấm máy lưu giữ tấm hình, phóng lớn ra để cố tìm ra dấu chân xưa của chúng tôi còn lưu giữ tại dây, tôi tìm ra từng ngọn cỏ vàng úa vì cái nóng mùa hạ, tôi tìm những tàn cây xanh vượt lên nền trời xanh lam có mây trắng lơ lửng trôi....

Tôi có dịp trở lại đây với chiếc ghế băng dài đã cùng chúng tôi một thuở keo sơn gắn bó. Nhưng “nó”, chiếc ghế băng dài, đã cùng tôi xa cách mười bốn năm trời vẫn trống trơn như chờ đợi hai người tri kỷ năm xưa. Duyên hội ngộ nầy chỉ là ảo tưởng vì còn ai đâu để cùng tôi nối lại tình xưa nghĩa cũ với chiếc ghế băng dài nơi một vườn hoa nhỏ bé bên cạnh trạm Bưu điện của thị trấn Saint Avertin thơ mộng của một vùng Touraine đầy dấu ấn lịch sử bi hùng thời trung cổ của miền Trung nước Pháp..

       

Last Updated on Tuesday, 23 July 2013 17:41
 

Xem những bài viết khác của Tác giả Hoài Văn