Skip to content

NĐCLNH Úc Châu

Increase font size Decrease font size Default font size default color light color
Home Diễn Đàn Bạn Đọc Ăn Sao Cho Ngon?
Ăn Sao Cho Ngon? PDF Print E-mail
Written by Sưu Tầm   
Tuesday, 21 April 2009 16:19

Ăn Sao Cho Ngon?

 

Bác sĩ hại tui rồi! Bà xã tui đọc mấy bài bàn về chuyện ăn uống đã mua thêm một đống sách dinh dưỡng về nghiên cứu rồi suốt ngày cứ tính toán calo, glucid, protid, lipid... bắt tui ăn theo. Tui ăn hết nổi! Làm sao để ăn cho ngon đây?

Tản Đà, một thi sĩ nổi tiếng trong nghệ thuật ẩm thực, đã có câu “triết lý” về chuyện ăn sao cho ngon như sau: “Đồ ăn ngon/chỗ ngồi ăn không ngon/người ngồi ăn không ngon/không ngon! Đồ ăn ngon, chỗ ngồi ăn ngon/người ngồi ăn không ngon/không ngon! Đồ ăn ngon/người ngồi ăn ngon/chỗ ngồi ăn không ngon/không ngon!...”.
Nghĩa là để ăn cho ngon cần đủ cả ba yếu tố: đồ ăn ngon/ chỗ ngồi ăn ngon/ và người ngồi ăn cùng cũng... phải ngon! Người ngồi ăn mà không ngon - dễ ghét - thì nuốt không trôi! Người ngồi ăn mà suốt ngày cứ giở sách ra tính calo, glucid, protid... để ép mình ăn thứ này thứ kia thì rõ ràng ăn không thể nào ngon nổi! Ép dầu ép mỡ, ai nỡ ép... ăn là vậy!
Nếu đọc kỹ mấy bài trước, tôi có nhắc muốn ăn ngon phải chọn món mình “khoái khẩu”. Món ngon của người này chưa chắc đã là món ngon của người kia. Cho nên nếu thích thì mắm tôm, mắm ruốc, mắm sặt, mắm thái, lẩu mắm, mắm bồ hóc... gì cũng được. Miễn là “an toàn vệ sinh thực phẩm”. Chuyện calo, chuyện đủ bốn nhóm thức ăn gì đó tính sau. (Với trẻ con thì khác, nhưng cũng vẫn phải để ý đến sự “khoái khẩu” của trẻ, đừng quá máy móc làm trẻ bỏ ăn). Và dĩ nhiên, muốn ăn ngon thì phải có sự thèm ăn, tức phải đói bụng. Đói thì ăn gì cũng thấy ngon. Lâu nay ta quen ăn theo giờ mà không ăn theo... bụng. Một điều đáng tiếc. Mặc dù tục ngữ Pháp có câu: L'appétit vient en mangeant - cứ ăn đi rồi sẽ thấy ngon, nhưng, còn lâu!
Chỗ ngồi ăn ngon thì 300 năm trước, Trương Trào đã viết: Trà như ẩn sĩ, rượu như hào sĩ. Rượu để kết bạn, trà để hưởng tĩnh. Trong cuộc lễ, uống nên khoan thai. Trong cuộc họp bạn, uống nên nhã. Mùa xuân nên uống ở sân. Mùa hè nên uống ở ngoại ô. Mùa thu nên uống ở trong thuyền. Mùa đông nên uống ở trong nhà. Ban đêm nên uống dưới bóng nguyệt ...(U mộng ảnh, bản dịch Huỳnh Ngọc Chiến).
Có những người thường tìm đến một quán ăn nào đó không chỉ vì đồ ăn ngon mà vì chỗ ngồi ngon. Ven bờ sông, bên hồ nước, dưới bóng cây... Nghe nói ngày xưa, cái bàn mà Nguyễn Tuân thường ngồi ăn với bè bạn dù đã cũ mèm, đã tróc sơn, sờn gỗ, ông cũng cương quyết không cho thay.
Đồ ăn ngon, chỗ ngồi ăn ngon, người ngồi ăn ngon hình như vẫn... chưa đủ. Còn phải có cách ăn ngon nữa. Ăn là văn hóa. GS Trần Văn Khê, người đi đây đi đó nhiều, kể có nơi phải ăn trong im lặng, không được rào rạo, không được nhóp nhép, hít hà, không được ừng ực và tuyệt đối không được khua muỗng nĩa. Nhưng có những nơi ngược lại, phải nhóp nhép, phải rào rạo, ợ hơi cho rõ to, khua chén muỗng ầm ĩ mới là đúng điệu!
Nhưng ăn sao cho ngon nhất có lẽ là cách ăn “chánh niệm”, ý thức về chuyện đang ăn, quan tâm nó, để ý nó, biết ơn nó: “Ai ơi bưng bát cơm đầy/Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần”.
Ăn uống là một khoa học, nhưng trước hết là một nghệ thuật!

BS. Đỗ Hồng Ngọc

Hoàn Vũ Sưu Tầm

Last Updated on Monday, 27 April 2009 06:58
 

Xem những bài viết khác của Tác giả Sưu Tầm