Skip to content

NĐCLNH Úc Châu

Increase font size Decrease font size Default font size default color light color
Home Diễn Đàn Bạn Đọc Nhai dầu mè ...
Nhai dầu mè ... PDF Print E-mail
Written by Sưu Tầm   
Saturday, 25 April 2009 05:17

Nhai dầu mè - Phương pháp chửa bịnh

Gần đây trên internet có nhiều thư qua lại về chuyện “nhai dầu mè”. Xin gởi để mọi người cùng biết:

CHỮA BỆNH BẰNG CÁCH NHAI DẦU MÈ HOẶC DẦU HƯỚNG DƯƠNG

Nhãn: Bài viết - Sức Khỏe

LIÊN HIỆP CÁC HỘI KH& KT VIỆT NAM:UIA

TRUNG TÂM NGHIÊN CỨU VÀ ỨNG DỤNG
NĂNG LƯỢNG SINH HỌC – CBE
CÂU LẠC BỘ SINH HOẠT TRAO ĐỔI VÀ ỨNG DỤNG NLSH
46 Bành văn Tân P.7 Q. Tân bình. TP. Saigòn
ĐT:8652040. Email: ndphu.dhm@yahoo. com.vn


CHỮA BỆNH BẰNG CÁCH NHAI DẦU

Bác sĩ y khoa F. Karach đã thuyết trình trước hiệp hội người Ukraina. Buổi hội nghị được các bác sĩ chuyên gia ung thư và nhà vi khuẩn học thuộc viện Hàn Lâm khoa học Xô viết tham dự. Bác sĩ Karach đã giải thích về quá trình chữ bệnh đơn giản nhưng lạ thường bằng cách sử dụng dầu.

Những kết quả từ liệu pháp của ông gây ra sự ngạc nhiên và nghi ngờ về những nội dung trong báo cáo của ông. Tuy nhiên sau khi đã kiểm chứng thêm về những công dụng của liệu pháp nhai dầu, bạn có thể thấy tính hiệu dụng của nó. Những kết quả nầy thật bất ngờ đạt được chỉ với phương pháp chữa bệnh sinh học hoàn toàn không gây hại. Phương pháp đơn giản có thể được chữa nhiều loại bệnh và trong vài trường hợp có thể giúp bạn tránh sự can thiệp của phẩu thuật hay dược phẩm mà có thể có tác dụng phụ.

Yếu tố thú vị nhất của liệu pháp nầy là tính đơn giản của nó. Nó bao gồm việc súc và nhai dầu trong miệng ( dầu hướng dương hay dầu mè), loại tinh chế mà bạn có thể mua ở siêu thị, đều có kết quả với tất cả mọi người. Quá trình chửa bệnh đạt được trên các cơ quan của cơ thể. Bằng cách nầy việc chữa các tế bào, mô và tất cả các bộ phận đồng thời có thể thực hiện được và cơ thể sẽ loại bỏ được các chất thải độc hại mà không làm xáo trộn thể trạng. Bác sĩ Karach nói rằng con người chỉ sống một phần hai quãng đường của họ. Họ có khả năng sống khoẻ mạnh đến 140 hay 150 tuổi.

PHƯƠNG PHÁP.
Buổi sáng, trước khi ăn sáng để dạ dày trống, bạn hãy cho một muỗng dầu vào trong miệng(không nuốt), nhai từ từ trong miệng như súc miệng bằng dầu, nhai tới nhai lui, súc qua kẽ răng từ 15 đến 20 phút. Trong quá trình nầy làm cho dầu hoàn toàn hòa lẫn với nước bọt. Việc nầy làm kích hoạt các Enzyme và các Enzyme nầy sẽ hút các độc tố ra khỏi máu. Dầu không được nuốt vì lúc nầy nó trở thành một chất độc. Sau khi nhai và súc miệng, dầu sẽ trở nên loãng và trắng. Nêu dầu vẫn còn vàng, chứng tỏ nó vẫn chưa được nhai đủ. Sau khi nhổ dầu ra khỏi miệng, các kẽ răng phải được súc lại bằng nước muối, cạo lưỡi hoàn toàn thật kỹ .
Vì dầu nhổ ra có chứa nhiều vi khuẩn độc hại và độc tố của cơ thể, nên bồn rửa (Waschbecken) phải lau chùi thật sạch bằng xà bong và nước khử trùng. Nếu bạn có dịp nhìn một giọt dầu này dưới kính hiển vi phóng đại 600 lần, bạn sẽ thấy các vi khuẩn ở giai đoạn đầu phát triển.
Điều này là quan trọng để hiểu rằng trong lúc nhai dầu, quá trình trao đổi chất của bạn sẽ được tăng cường. Nó sẽ giúp tăng cường sức khỏe. Một trong những kết quả đáng ngạc nhiên nhất của quá trình này là nó làm chặt các răng lung lay của bạn, giảm thiểu nướu bị chảy máu và làm trắng răng.

Nhai Dầu đạt hiệu quả tốt nhất trước buổi ăn sáng. Để quá trình chữa bệnh nhanh chóng, bạn có thể nhai dầu 3 lần 1 ngày, nhưng luôn luôn là trưóc bữa ăn với dạ dày trống.

Những Điều Cần Đề Phòng:

Không được nuốt, dầu nhai phải nhổ ra. Nhưng nếu bạn nuốt phải thì cũng không có gì đáng lo. Nó sẽ đi ra ngoài theo đường đại tiện.

Nếu bạn dị ứng với loại dầu nào, hãy đổi loại dầu đó và ngậm loại dầu khác.

Dầu hướng dương hay dầu mè đều có hiệu quả ngang nhau trong việc chữa bệnh. Các loại dầu khác thì không tốt bằng. Do đó không thể đổ lỗi cho việc nhai dầu nếu sử dụng các loại dầu khác. Nên sử dụng dầu tinh chế (100%).


NHẬT KÝ NHAI DẦU MÈ :


Tôi, Vũ văn Quí sanh năm 1951, là một bệnh nhân trường kỳ kháng chiến từ năm 1970 với di chứng khó lường của bệnh liệt tủy sống. Càng về già, di chứng của căn bệnh liệt 2 chân càng diễn biến phức tạp. Năm 2000, đôi chân suy yếu thêm, rồi chẳng chịu bước đi. Nó đòi đi xe lăn hơn là lê lết, bởi vì 2 bàn chân của nó biến chứng sang phù do bệnh viêm cầu thận, vì bản thân bệnh nhân nghèo túng nên bệnh nào rồi cũng xếp gọn, để mặc qua một bên. Cứ thế, chịu đựng quen nên cũng chẳng mấy bận tâm. Cứ để mặc bệnh nuôi bệnh. Và chẳng bao lâu sau, tim của người bệnh cũng suy luôn theo. Quả là may mắn, tôi gặp được một vị bác sĩ hảo tâm đến nhà chữa trị với căn bệnh “suy tim”. Cứ mỗi lần dùng thuốc đặc trị suy tim, 2 bàn chân cũng nhẹ được phần nào. Nhưng một khi thuốc hết áp phê cũng là lúc 2 chân lại thập thò sưng phù trở lại. Chưa hết, cơ thể đã yếu lại càng sinh ra thêm nhiều chứng khó lường khác nữa, như yếu phổi, như táo bón kinh niên, như không kiểm soát được hệ thống bài tiết giống hệt như chú bé dấm đài còn bồng ẵm, v.v...



Cách nay không lâu, khi đang chờ đợi vị bác sĩ nhân ái đến thăm để trị chứng suy tim, hầu nhờ thuốc giúp giải quyết 2 chân sưng phù trở lại, đồng thời vào mùng 7 Tết, tôi bị viêm phổi sau chuyến đi tắm biển tại Long Hải, tôi nhận được một phương thức chữa bệnh bằng cách nhai dầu mè trên diễn đàn LLCVK thân yêu. Thế nhưng, với tâm lý của một con bệnh kinh niên cũng như trầm kha thì niềm tin vu vơ vào một cách đơn sơ thì nào còn chút gì để nhớ để thương. Ho, sổ mũi, sốt về chiều, nhức bả vai, khó thở... tất tất phải có trụ sinh để giải tỏa... Ngoài những chứng suy thận, suy tim, yếu phổi, tôi thường còn bị cơn nhức răng hòanh hành. Âu cũng phải, vì tôi nào có khác chi cái máy nhả khói! Do đó, tôi chẳng mấy quan tâm cho lắm, vì đây không phải là lần đầu tôi nhận được những bài thuốc chữa bệnh. Đủ kiểu và đủ cách đã qua. Từ cầu kỳ đến đơn giản. Nào thuốc bắc thuốc nam. Tây Đông y phối hợp đa dạng. Thế nhưng, sau vài lần nghe Đức Ông Hòang Minh Thắng kiên trì giải thích cho vài bệnh nhân đã từng tốn biết bao nhiêu Mỹ Kim mà nào có khấm khá gì. Chính cái “tâm” của một lương y vừa dùng thuốc tiên, vừa dùng thuốc thiêng cư ngụ tại Rôma đã làm tôi đắn đo suy nghĩ. Để rồi, nhờ cái chịu thương chịu khó của vị “lương y như từ mẫu” này mà tôi bắt đầu lưu tâm để ý tới.



Chiều ngày 21/02/2009, sau khi đọc kỹ lại tài liệu nhai dầu mè chữa bệnh, tôi liền nài nỉ nhờ “bà nhà tôi” ra tiệm tạp hóa mua giùm một chai dầu mè dùng để trộn “sà lát” hay “càng cua” mà khi còn mài ghế nhà chung “CVK”, tôi vẫn thường được chiêu đãi với món rau trộn dầu rất khoái khẩu, bởi vị chua chua ngọt ngọt của nó. Tôi còn nhấn mạnh rằng, nên mua loại chai một “xị” thôi, vì chưa biết nó có tác dụng gì không mà mua cho lắm vào!? Thế đấy, cái sự dè chừng, cái nỗi nghi ngờ chẳng ai mà không trải qua, một khi đã xít xoát gần 40 năm miệt mài với bệnh tật.... Chiều hôm đó, tôi bắt đầu hành trình miệng bụm dầu, răng nhai lép nhép với sự cấm khẩu mà chẳng ai ép buộc tôi cả. Với tính khí an phận của một người luôn phải ngồi một chỗ, tôi cũng có chút sáng tạo so với tài liệu hướng dẫn. Tôi lường 2 nắp chai dầu loại một “xị” để dễ cầm, nhẩn nha bỏ vào miệng, bụm miệng lại rồi tưởng tượng đang nhai gạo lứt muối mè vậy. Thật rẻ mạt và giản đơn, vì nếu có phải nhai hết chỗ dầu này mới chỉ tốn có 18.000VND và cũng vì chẳng phải ghi nhớ gì, chẳng phải chuẩn bị điều gì ngoài nhìn đồng hồ tính đếm thời gian trôi qua. Thoạt đầu cũng có chút ngầy ngậy do chất nhờn của dầu tinh chế. Nhưng sau độ 5 phút, chất nhờn cũng tan đi để lại cảm giác xúc miệng bằng một chất loãng khác, trơn tru và dễ chịu hơn. Thóang một cái, thời gian 15 phút cũng qua đi, tôi cảm nhận được mùi vị khó chịu và sau đó là lần mò tìm đến bồn rửa để nhả ra. Lúc này, dầu đã không còn mầu vàng nhạt như nguyên thủy của nó nữa, mà đã chuyển sang mầu bọt trắng. Tôi xúc miệng bằng nước muối và nạo lưỡi. Thật hết sức đơn giản và cũng hết sức nhẹ nhõm thanh thản.

Tối 21/02/2009, trước khi lên giường tôi cố gắng nhai thêm một lần nữa. Lần này, cảm giác có vẻ thanh thoát, dễ chịu hơn. Mùi dầu cũng không tạo cho tôi khó chịu nữa.

Ngày 22/02/2009, trước khi ăn sáng, tôi tiếp tục áp dụng phương thức này với sự tinh tế và cảm nhận được phần nào tính chất xúc tác của nó hơn chiều hôm trước. Buổi trưa, cũng trước khi ăn, tôi chiêu một ngụm và mong muốn được nằm nghỉ đôi chút. 3 giờ chiều hôm đó, khi thời gian 2 bàn chân giở chứng mập căng ra bất đắc dĩ đến, thì cũng chính là lúc vợ tôi nhận ra thời khắc 2 bàn chân thân quen ấy đã không còn phù sưng cứng lên nữa. Dẫu bề ngoài thì cũng bớt giảm được 60%, nhưng tận bên trong 2 bàn chân, tôi vẫn còn nhức buốt thấu xương. Tuy nhiên, tôi rất mừng và rất đỗi ngạc nhiên, rồi tự hỏi: chắc mèo mù vớ cá rán hay chó ngáp phải ruồi chứ nếu đây là thần dược thì chắc mấy ông bác sĩ tây y sẽ thất nghiệp và rồi lại tố tụng ì xèo mất! Số là thầy Henri Fleutôt của tôi cũng chỉ vì chữa bệnh cho nhiều người mang mầm bệnh Polio từ thuở sơ sinh bằng 2 bàn tay thần kỳ của một thầy dậy thể dục và rồi cuối cùng cũng bị đem ra tòa xử để sau đó phải trở về quê hương đất Pháp của minh vào năm 1973.

Với niềm vui vì nghèo mà vớ được của bở, tôi cảm thấy thăng hoa phấn chấn đến nỗi tôi mau mắn nhờ một người bạn in giùm tài liệu chữa bệnh bằng nhai dầu mè ra để phổ biến đến với người thân quen của minh. Người sốt sắng hơn cả chính là “bà nhà tôi’. Người đã chứng kiến sự kỳ diệu của một phương pháp chẳng giống ai nhưng chẳng phương thức nào bằng được nó. “Bà nhà tôi” cũng bắt đầu mâm mê đến chai dầu mè hiệu Tường An nhỏ xíu nhưng dễ thương đáo để!

Sáng ngày thứ hai 23/02/2009, tôi đã giới thiệu đến vài người bạn ở Mỹ về phương pháp rẻ tiền này qua email. Vài người cũng đã áp dụng nhưng chưa nhận được tín hiệu vui nào. Còn tôi, ho cũng hết. Sổ mũi cũng chẳng còn sụt sùi. Bả vai còn uể oải đôi chút.

Sáng ngày thứ tư 24/02/2009, sau giờ kinh sáng kinh nhớ linh hồn ngừơi cha kính yêu Paul Léon Seitz và sau cữ sáng nhai dầu, tôi khạc ra được những cục đờm khá lớn và đậm màu. Từ đó tôi thở thông thoáng hơn. Chưa hết, chứng táo bón kinh niên bắt đầu tạo cho tôi dễ chịu hơn khi phân lỏng và thoát ra nhanh hơn biết chừng nào thay vì phải ngồi ít nhất 15 phút mới... Lúc này tôi mạnh dạn chuyển bài thuốc nhai dầu đến với nhóm chia sẻ Lời Chúa của tôi, với hy vọng có ai đó mang bệnh tật nghèo khó như tôi sẽ áp dụng.

Cho đến hôm nay chiều thứ 7 ngày 28/02/2009, đúng một tuần súc và nhai dầu mè, ngoài 2 chân đã giảm sưng đuợc 80%, chứng bệnh phổi đã hết, chứng táo bón khốn khổ đã có phần trơn tru và chiếc răng lung lay nhức buốt đã giảm, tôi còn thoát được cảnh màn chiếu ướt át của bé thơ, nghĩa là nôm na mà nói tôi đã không còn đái dầm nữa. Tôi tỉnh táo để thức dậy trong đêm ít ra cũng 4 lần.

Còn niềm vui nào cho bằng khi cũng vào chiều thứ bảy này, tôi lại được một nhóm nhỏ bên giáo xứ Bạch Đằng mời đến với nhóm để cùng cầu nguyện Lòng Thương Xót Chúa và cùng nhau chia sẻ Lời Chúa mà từ lâu lắm rồi tôi đã không đến được với anh chị em vì bệnh tật triền miên. Và tôi đã vui mừng ra đi trong hân hoan khấp khởi mừng.

Tạ ơn Chúa, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương!

Xin cám ơn Đức Ông Giuse Hòang Minh Thắng, người đã giới thiệu cho tôi bài thuốc nhai dầu mè!

Xin tạ ơn Đức cố GM Paul Léon Seitz Kim, nhân ngày giỗ 25 năm của Ngài. Người đã ôm tôi trong đôi tay yêu thương của Ngài năm từ năm 1970 và Ngừơi vẫn mãi còn ôm tôi khi cuộc đời tôi còn dang dở để cảm nhận được mình chỉ là TRO BỤI SẼ TRỞ VỀ BỤI TRO.


Saigon, 28/02/2009
Phêrô Vũ văn Quí CVK64

 

Xem những bài viết khác của Tác giả Sưu Tầm