Skip to content

NĐCLNH Úc Châu

Increase font size Decrease font size Default font size default color light color
Home Diễn Đàn Bạn Đọc Tạp ghi Đoàn Xuân Thu Tản mạn chiều cuối năm!
Tản mạn chiều cuối năm! PDF Print E-mail
Written by đoàn xuân thu   
Saturday, 21 December 2013 15:15

             Tản mạn chiều cuối năm!   

alt

     Ngàymất miền Nam, người viết còn trẻ lắm, chưa vợ. Như những người đồng đội khác, phải xách gói, đi tù cải tạo. Con nhỏ hàng xóm có chút ‘tình ta’ đưa ra ngõ… khóc. Mình ngạc nhiên đi cải tạo vài bữa rồi về thì việc gì mà nó khóc như cha chết vậy chớ?

          “Đây người dưng, đó cũng người dưng!

                                                                  Cớ chi nước mắt rưng rưng nhỏ hoài?”

     Nhưng thay vì vài ba bữa… thì vài ba năm… mới vác được cái thân tàn ma dại trở về xóm cũ, làng xưa dù lon lá chỉ là Thiếu Úy. Thì ra cô em ‘cách dậu mồng tơi xanh rờn’ nầy khôn hơn mình nhiều!

     Dẫu sao trong cuộc chiến khốc liệt nầy, mình may mắn còn sống sót trong khi biết bao đồng đội đã ngả xuống chiến trường!

                    “Đánh Nguyệt Chi theo quân năm trước.

                     Toàn đạo binh bị diệt trên thành.

                     Hán, Phiên vắng bặt tin anh.

                     Cho dù sống chết cũng đành xa nhau!

                     Màn trướng nát không ai thu lượm?

                     Ngựa trở về cờ phướn rách tan.

                     Cúng anh, nghi vẫn sống còn!

                     Chân trời xa tắp, khóc trông quê nhà !”*

     Rồi thời gian dần dần trôi…Em xót, thương người ngả ngựa! Em nói: Cưới em đi. Mình chịu! Vì hỏng có cơm ăn! Thất nghiệp mà đèo bồng… Giờ có vợ, có con rồi thì phải làm gì mà sống chớ! Chạy xe đạp ôm là không được rồi! Vì ngay cả chiếc xe đạp còn không có thì cách chi cho họ ‘ôm’ được mà kiếm tiền đong gạo đây?!

     Ngồi nhà, thở dài, than vắn… chắt lưỡi hít hà hoài…Lâu lâu được mấy đứa học trò năm cũ nghĩ tình xưa, đưa rước ‘thầy’ ra quán cóc, làm vài xị ‘đế’ để giải sầu con đom đóm. Cảm thương ‘thầy’ ôm ốm bởi đói meo!

          Em ‘yêu’ rầu quá, ru con hát:

                    “Anh buồn có chỗ thở than!

                     Em buồn như ngọn nhang tàn thắp khuya!”

     Vợ trẻ, có ‘tí ti’ nhan sắc; mấy thằng ‘khuyển, ưng’ vo ve… dòm ngó! Thân không tiền, trước sau gì cũng mất vợ mà thôi! Vì có bài thơ rằng:

                    “Anh hay em đã sang ngang.

                     Tặng em đôi ngọc sáng choang làm quà!

                     Cảm anh ý hướng đậm đà!

                     Đeo trong yếm thắm tình ta ban đầu.

                     Nhà em vườn ngự bên lầu!

                     Chồng em cầm kích theo hầu đền Quang !

                     Biết anh lòng dạ miên man.

                     Như vầng trăng sáng ánh vàng nhớ nhung.

                     Thờ chồng quyết giữ thủy chung.

                     Thề đồng sinh tử đến cùng mới thôi.

                     Trả anh đôi ngọc sáng ngời.

                     Hai dòng lệ nhỏ nghẹn lời băn khoăn.

                     Giận đời nhiều nỗi cách ngăn.

                     Sau không gặp gỡ từ phen chưa chồng!”*

     Nghĩ phận mình nghèo mạt rệp; trong khi mấy thằng ‘khuyển, ưng’ cướp được miền Nam trù phú; nó có ngọc… nó tặng vợ mình. Biết vợ mình đang đói, khổ có cầm lòng ‘tiết hạnh khả phong’ được nữa hay không? Dù vợ mình có không chịu đi chăng nữa, nước chảy đá mềm, đói quá thì chắc cũng sẽ mềm thôi?!

     Nó cướp nước mình, nó cướp nhà mình… thì trước sau nó cũng cướp luôn ‘em yêu’ mình! Không cách nầy thì cách khác!

     Thôi thì phải liệu lấy thân; nên ‘giả’ em; anh tìm đường ra biển.

     Một là ‘hên’ tới bờ tới bến, thì mỗi tháng anh gởi cho ‘em yêu’ một ‘thùng’, em bán, lấy tiền nuôi con; chờ anh lãnh! Nhớ nói tụi ‘đầu trâu mặt ngựa’ đó xê ra!

     Còn xui rủi, bỏ mạng trên đường bôn tẩu; thì em cứ coi như “ái ân ta có ngần nầy mà thôi!”

     Tội nghiệp ‘em yêu’! Anh ra ‘taxi’ đêm tối trời, chờ ra ‘cá lớn’ xuôi Ba Động, vượt biển Đông.

                    “Dõi trông mà chẳng dám đưa!

                     Hai hàng nước mắt như mưa tháng mười!”

     Nhờ ông bà ‘độ’ anh tới nơi, tới chốn bình an! Rồi lãnh em qua!

     Chiều cuối năm, quê người, nhớ lại một thời binh biến cũ… lại bùi ngùi!

     Em ‘yêu’ khóc ‘tỉ ti’ vì buồn, vì tới đám giỗ ba em… mà về không được! Má em già rồi! Có con là ‘Việt Kiều’ mà nó đi mất tiêu! Cuối năm không chịu về sum họp; lo tảo mộ và rước ông bà gì hết ráo!

                    “Em còn có Mẹ già bên ấy!

                     Tiếng thơ buồn như tiếng thở than!

                     Anh đọc thấy hai hàng lệ nhỏ!

                     Có Mẹ già biết bỏ cho ai?”!

     Thôi nè! Lấy $200 gởi về cho Má…vui! Và $200 nầy thì đi chợ làm đám giỗ Ba em đi! Đừng khóc nữa! Lỗi đâu phải tại anh đâu!

     Mà là do tụi nó! Mới làm quê mình ra đến nông nỗi nầy đó ‘em yêu’ ơi! Nín đi! Hu hu! Hao quá!

                                                                                         đoàn xuân thu.

                                                                                             melbourne.

          *thơ Trương Tịch.

Last Updated on Thursday, 26 December 2013 21:31
 

Xem những bài viết khác của Tác giả đoàn xuân thu