Skip to content

NĐCLNH Úc Châu

Increase font size Decrease font size Default font size default color light color
Home Diễn Đàn Bạn Đọc Tạp ghi Đoàn Xuân Thu Tìm lại tô cháo ‘gà đi bộ’!
Tìm lại tô cháo ‘gà đi bộ’! PDF Print E-mail
Written by đoàn xuân thu   
Friday, 27 December 2013 20:07

                 Tìm lại tô cháo ‘gà đi bộ’!

                       altalt

 

     Chiều cuối năm, Ba Mươi Tết, vợ vắng nhà, (vì “em yêu” đã bay về Việt Nam sửa sắc đẹp: chẻ cằm, nâng mũi, gắn mụt ruồi duyên... rồi trồng răng giả), người viết đang lui cui bưng con gà nấu cháo ra, đặt lên dĩa, để lên bàn, đốt nhang, rót bia vào ly, lâm râm khấn vái, để mời Ba Má về ăn Tết cho vui thì có tiếng khỏ cửa cóc cóc.

     Hơi ngạc nhiên! Vì ở cái xứ Úc này ít khi có cái chuyện khách tới nhà mà không thèm điện thoại báo trước cho gia chủ. Mở cửa thì thấy anh bạn thân đang cởi giày ra, chuẩn bị bước vào nhà. Anh bạn của người viết cười hí hí, nói: “Tui ghé nhà anh, ăn cháo ‘gà đi bộ’ đây!”

     Người viết nghĩ thầm trong bụng: “Ủa mình hỏng nói, hỏng mời sao ‘giả’ biết mà đến vậy ta?”

     Tỉnh bơ như người Hà Nội 75, để thùng bia nặng trịch trên vai xuống, lấy ra một xâu sáu lon, anh xăm xăm vô bếp, bỏ vào tủ để cho nó kịp lạnh mà uống chớ. Hỏng có gì chán phèo hơn là uống bia không đủ độ lạnh hay bia phải bỏ thêm nước đá vì nồng độ bia sẽ giảm đi, lạt nhách!

      Tên của anh bạn thân này hồi cha sanh mẹ đẻ ở Việt Nam là: Nguyễn Văn Tép. Anh nói: “Hồi tui mới sanh ra nhằm nạn đói năm Ất Dậu vì Phát xít Nhựt Bổn bắt đồng bào mình nhổ lúa bỏ đi, trồng cây đay cho nó sản xuất quân trang, quân phục; nên đâu có đủ gạo mà ăn, người mình đói chết như rạ, nhiều hết biết. Tội nghiệp! Và cũng vì vậy, lúc đẻ ra, tui nhỏ xíu nên Thầy, U tui mới đặt tên con là: Tép! Nhưng khi vượt thoát cộng sản chạy qua được tới Melbourne, nước Úc này rồi; tui nghĩ tên Tép coi bộ hỏng có 'oai' nên tui lựa cái tên lớn hơn con Tép một chút là con Tôm. Phần tui đọc sách, đọc truyện trinh thám rất nhiều, rất ái mộ Sherlock Holmes, thám tử lừng danh Anh Cát Lợi, nên tui lấy tên là Sherlock Tôm, na ná Sherlock Holmes cho sếp Úc trong hãng dễ kêu, dễ sai, dễ biểu mình làm. Còn với anh, mình là người Việt Nam cả thì anh gọi tui tên Tép hoặc Tôm gì cũng được!”

     Người viết thì tế nhị lắm?! Nghe anh từ bỏ tên Tép, cái tên cha sanh mẹ đẻ của mình, mà lấy tên Tôm vì mặc cảm nhỏ con; thôi muốn là chìu! Từ đấy, người viết gọi anh bằng hai tiếng thân thương: Sherlock Tôm!

     Anh Sherlock Tôm rót bia ra ly cho người viết. Cụng một cái cho đã! “Chúc mừng năm mới há!” Uống bia bằng ly mới có vẻ quý tộc, anh nói, còn bằng lon sao tui hỏng chịu ông ơi! Trông có vẻ lè phè làm biếng sao đâu! Mình bây giờ là “Việt kiều” rồi mà! Hí hí!

     Sau vài tuần bia, anh bắt đầu nổ máy, phát thanh. Anh Tôm rất dễ thương là khi anh nói đố ông nào chen ngang vô được; nên mỗi lần nhậu với anh là người viết lễ phép ngồi nghe; mặc dầu đôi khi cũng ngứa miệng quá trời!

     Thần tượng, thầy của Sherlock Tôm là Sherlock Holmes xuất hiện lần đầu trong tác phẩm của nhà văn Tô Cách Lan, Arthur Conan Doyle năm 1887 ở Luân Ðôn. Ổng nổi tiếng nhờ trí thông minh, khả năng suy diễn hợp lý và quan sát tinh tường, dựa vào những chứng cứ rồi tìm ra ý nghĩa của những chứng cứ đó!

     Ví dụ khi Sherlock Holmes gặp bạn mình là Bác Sĩ Watson, căn cứ vào cách ăn mặc và chiếc giày bên trái của bạn mình có sáu vết xước gần như song song. Sherlock Holme bèn suy luận rằng: Rõ ràng là những vết xước đó gây ra do một người bất cẩn khi lau bùn chiếc giày. Người lau giày cho bác sĩ chỉ có thể là người hầu gái của ông. Người lau bùn mà để lại những vết xước như vậy hẳn phải là người bất cẩn và vụng về. Ðôi giày có nhiều bùn đến mức phải lau chứng tỏ là người mang nó vừa phải đi trong bùn, trong thời tiết giá lạnh và ẩm ướt.

     Thấy chưa? Anh Sherlock Tôm nói, sư phụ tui chỉ từ những chứng cớ tưởng chừng nhỏ nhặt hết sức mà đưa đến một kết luận trúng ngay chóc không cãi vào đâu cho được.

     Giỏi thiệt! Nhưng Sherlock Holmes giỏi chưa bằng Sherlock Tôm, “made in Việt Nam” này đâu! Chu choa! Lại tự hào dân tộc nữa rồi!

     Bữa nay, ghé nhậu với anh chiều cuối năm, ba Mươi Tết, để an ủi anh vì chị vắng nhà, thám tử lừng danh Sherlock Tôm, nhân năm Giáp Ngọ sắp tới, sẽ truy tìm “‘Ngày xưa Hoàng Thị’ Em là ai? Là ai? Cho anh phải ngả nón cuối đầu khâm phục Sherlock Tôm này đó nhá!”

     Trước hết, anh lên YouTube chơi cái bản “Ngày xưa Hoàng Thị” của Phạm Duy phổ thơ Phạm Thiên Thư; mà phải em vợ Phạm Duy là Thái Thanh hát mới được! Xin tuân lịnh thám tử nhà ta!

     Sau khi lim dim thả hồn theo tiếng nhạc, hết rồi mà mấy chục giây sau Sherlock Tôm mới mở mắt ra mà bừng tỉnh.

     Sherlock Tôm nói: Theo ca từ thì ông thi sĩ này phải là người Bắc; mà ổng viết bài thơ này trong Nam thì chắc là ổng phải di cư, vượt biên lần thứ nhứt vào Nam. Và viết thơ tình những năm cuối 50 là ổng phải sanh khoảng độ năm 1940. Cái này thì đúng y như kinh!

     Cái thứ hai đây là mối tình đầu, thuở học trò! Nhà thơ nhát hít hà, chưa có kinh nghiệm tình trường; nên hỏng dám hó hé gì hết, chỉ lẳng lặng theo em.

     Cái thứ ba là nhà thơ và người thơ ít nhứt phải học lớp đệ tam. Trọng trọng một chút mới biết thơ thẩn trong vời áo tiểu thư chớ? Từ đệ tứ trở xuống còn nhỏ lắm chưa biết yêu đâu? Cái này cũng đúng luôn!

     Phần có thể suy luận thêm là ông nhà thơ này đi học trường tư. Gọi là “em tan trường về” mà con nhỏ đó cùng chung lớp thì có nước là mình học hơi trễ so với số tuổi của mình nên mới phải học với em thôi? Tức là nhà thơ phải lớn tuổi hơn em thơ! Phải không? Ðúng nữa!

     Còn tại sao lại học trường tư? Vì Việt Nam mình thuở đó, Sài Gòn, chỉ có vài trường công lập; đệ nhứt cấp từ đệ thất đến đệ tứ là phải học buổi chiều. Còn đệ nhị cấp từ đệ tam lên tới đệ nhứt là phải học buổi sáng. Cho con nít học buổi chiều vì buổi sáng làm sao mà nó thức dậy sớm cho nổi! Anh nhớ hông trường công lập thời đó nam nữ học riêng. Nam sinh là Petrus Ký, Chu văn An, Võ Trường Toản, Trần Lục. Còn nữ sinh: là Gia Long, Trưng Vương, Lê văn Duyệt. Nhà thơ này học chung với con gái, lại học buổi chiều, thì chắc trăm phần trăm là học trường tư rồi. Người viết tán đồng: Ðúng vậy! Ông Phạm Thiên Thư học trường Văn Lang ở Tân Ðịnh!

     Sherlock Tôm nói tiếp: “Cái quan trọng nhứt là tên người thơ!”

     Trên tựa đề, có Hoàng Thị rồi; trong bài thơ còn có chữ Ngọ, được viết hoa vì là danh từ riêng, chỉ tên. Do đó, kết luận tên “em tan trường về” này là Hoàng Thị Ngọ. Người thơ này tên Ngọ ắt sanh năm Ngọ. Chính xác phải là năm Nhâm Ngọ, năm 1942, nếu người thơ có em gái thì em phải nhỏ hơn chị ít nhứt là 2 tuổi, sanh năm 1944, năm Giáp Thân thì phải tên là Hoàng Thị Thân!

     Người viết lên mạng xem lại thông tin thì thấy chàng thám tử lừng danh Sherlock Tôm nhà ta nói trúng y bon.

     Chỉ dựa vào ca từ của một bài nhạc phổ thơ, Sherlock Tôm dùng tam đoạn luận thu thập biết bao là dữ liệu. Mà cái nào cũng trúng hết trơn! Thiệt là tâm phục và khẩu phục!

     Thám tử Sherlock Tôm nghe người viết tán dương nồng nhiệt, tạch tạch đùng đùng như pháo Tết, khoái quá, bèn “nổ” thêm: Cái này mới là chính nè! Nhà thơ này và người thơ “áo tà nguyệt bạch” này không lấy nhau vì thường thường mấy đứa con gái coi mấy đứa con trai học cùng chung lớp với mình là con nít. Mấy em kêu mình bằng “thằng” không hà. Kêu bằng “thằng” thì cách chi mà yêu cho được hả?

     Thứ hai là muốn người ta mà người ta không muốn nên mới vác bộ giò đi xuống đi lên. Ði hoài mòn giày, mòn dép nên mới có bài thơ trải lòng tâm sự tình đơn phương tha thiết để ra khỏi nỗi buồn u uất! Tuy xa; nhưng tiếc hoài mới có cái cảm xúc mãnh liệt mà làm thơ. Chớ lấy nhau rồi, tui bảo đảm với anh là mình chẳng có bài thơ này đâu mà đọc và ông Phạm Duy cũng không có bài thơ này mà phổ nhạc đâu nha. Thành thử cái lỡ dở đôi khi lại là cái hay! Nhứt là đường vào tình yêu có trăm lần vui có vạn lần buồn; lấy nhau không được thương hoài ngàn năm là vậy! Chớ còn về với nhau thì hôn nhân sẽ “bóp cổ” tình yêu chết ngắc! Hí hí!

     Ðể chấm dứt bữa cháo gà đi bộ này vì gần giao thừa rồi, người viết, sắp sang năm mới kiêng cữ ăn nhậu không nên kéo dài dài... từ năm Quý Tỵ qua năm Giáp Ngọ... là hai năm, “em yêu” về nghe chuyện, nó rầy; người viết bèn đem cái thắc mắc giữ trong lòng chiều giờ ra hỏi nhà thám tử Sherlock Tôm nhờ cắt nghĩa.

          “Anh Sherlock Tôm à! Sao bữa nay anh biết nhà tui có cháo gà mà lại gà đi bộ, để anh vác càng tôm đến ăn vậy?” Anh trả lời: “Tại anh nấu ngon quá, thơm bay qua tới tận nhà tui! Giỡn chơi thôi! Chớ dựa vào tam đoạn luận thì dễ ợt: Anh chánh gốc là người Việt, mà bữa nay là ngày Ba Mươi Tết thì đúng ngọ theo truyền thống của dân mình thì anh phải nấu nồi cháo để mời ông bà về vui ba bữa!”

     Hai là anh nấu cháo bằng gà đi bộ vì gà công nghiệp nuôi nhốt trong chuồng của Úc bở rệp, nước không, dở òm, ai ăn?

     Ba là chỉ có món cháo gà thôi vì chị vắng nhà, ai mà nấu nướng? Anh cũng giống mấy “cha” Việt Nam khác, chỉ biết ăn thôi chả biết gì! Do đó cái tài làm bếp của anh tới nấu cháo là hết mức rồi! Vì vậy tui mới đi siêu thị Safeway mua rau xà lách trộn sẵn với một ít rau răm cho anh làm gỏi gà, chỉ xé thịt rồi bỏ vô thôiNgười viết “bái” nhà thám tử Sherlock Tôm này như Chu Du “bái” Khổng Minh vậy đó! Tiệc tất niên chấm dứt! Năm mới phát tài nha!

     Ngày mùng Ba Tết, người viết bèn vác thùng bia đến khỏ cửa nhà Sherlock Tôm. Anh mở cửa; có vẻ ngạc nhiên khi thấy người viết đến. Vác thùng bia trên vai, bước vào, tuyên bố: “Tui ghé nhà anh, ăn cháo ‘gà đi bộ’ đây!”

     Sherlock Tôm vọt miệng hỏi: “Ủa! Sao mà anh biết?”

     Người viết cười như ngựa hí vì là năm Giáp Ngọ, trả lời: “Dễ ợt! Dù anh xưng là Tôm hay Tép gì đi chăng nữa, anh cũng chánh gốc là người Việt mình, bữa nay Mùng Ba rồi, hết Tết, anh phải cúng tất, để tiễn ông bà đi. Cái chánh là chị nhà cũng đã về Việt Nam xăm môi, cắt mắt, cấy lông mày! bỏ anh cu ky ở nhà; mà anh cũng dở ẹc giống như tui thì làm sao mà biết nấu món gì khác hơn là món cháo ‘gà đi bộ’ chớ! Hí hí!”

     Chiều cuối năm, Ba Mươi Tết, anh đã giúp tui tìm lại được “người thơ” của ông Phạm Thiên Thư là Hoàng Thị Ngọ, sanh năm Nhâm Ngọ, 1942.

     Xin cảm ơn anh nhưng chắc anh cũng phải cảm ơn tôi về tô cháo “gà đi bộ” tôi nấu anh ăn; đã giúp anh tìm lại được chính mình phải không anh Tôm; í quên anh Tép?

                                                      đoàn xuân thu.

Last Updated on Sunday, 19 January 2014 10:19
 

Xem những bài viết khác của Tác giả đoàn xuân thu