Skip to content

NĐCLNH Úc Châu

Increase font size Decrease font size Default font size default color light color
Home Các Bài Viết Truyện Ngắn Chuyện cô giáo làng quê...
Chuyện cô giáo làng quê... PDF Print E-mail
Written by Mười Trí   
Sunday, 23 February 2014 08:01

           Chuyn cô giáo làng quê...

   Bà tám Sang mở cửa tiễn khách, rồi quay trở vô nhà, trên mặt vẫn còn vẻ giận. Bà nói như để phân trần với người trong nhà:

          - Mẹ tổ cha nó! Bộ qua ở bên Mỹ ăn nhằm thứ gì rồi hay sao mà nó quên hết lễ nghĩa. Ai

alt

đời muốn cưới tao thì ít ra cũng đánh tiếng trước coi tao có chịu hay không, đằng nầy khi khổng khi không mang trà nước đến đây đòi cưới, nó  làm như mình là Việt kiều, hễ hỏi ai là chắc mẽm cưới được. Thiệt đúng là cái thứ hổng ra gì.

  Nãy giờ bọn nhỏ đang bàn tán xôn xao, bây giờ ghe bà nói vậy, thằng con trai lớn cười ngất xen vô:

          - Thì Má tuy già rồi nhưng còn duyên nên người ta mới hỏi cưới chớ bộ...

  Bà tám hứ một tiếng rồi bỏ đi vô buồng, bỏ mặc mấy đứa con đứa tiếng qua, đứa tiếng lại cười đùa nhạo báng. Rồi tưởng cái chuyện qua đường duyên già có điều kiện để bước muộn nầy của bà chẳng có gì đáng để nói, dè đâu đó lại là đề tài nóng bỏng cho người dân ở làng Tân Thạch nơi bà cư ngụ bàn tán xôn xao. Bà con mình ở đây kẻ thêm mấm, người dậm muối thêu dệt câu chuyện tùy theo sự tưởng tượng của từng người rồi vẽ nên nhiều điều hết sức kỳ bí,có bài có bản đàng hoàng đến đỗi khi nghe qua bà hổng biết người ta nói mình hay nói ai. Bữa nay vợ ba Thắng   thấy bà đi chợ về ngang qua nhà, nên quyết đuổi theo hỏi cho ra lẽ...

            - Bà Tám! Bà Tám! Chờ một chút tui có chuyện nầy muốn hỏi Bà. Bà Tám ơi! Bà Tám!.

     Đang cố đi riết về nhà sợ thịt cá bị ươn, bỗng nghe có người gọi mình giựt ngược phía sau, bà dừng chân quay lại, thấy chị ba miệng gọi tay ngoắc bơ hơ bãi hãi chạy theo như có chuyện gì cần kíp gặp lắm. Nhìn bộ dạng miệng thở phì phì như trâu nằm vũng, miệng há hốc lạch ạch chạy như bị ma đuổi phía sau, bà khẽ lắc đầu. Còn xa xa chớ chưa tới hẳn chỗ bà đứng, chị Ba lên tiếng:

            - Tui ...tui nghe người ta đồn rùm beng bà được ông việt kiểu bảnh trai giàu có hỏi cưới, nhưng bà không ưng, chuyện nầy có thiệt vậy hông bà Tám?

Bà Tám cau mày:

            - Tao dừng lại đứng chờ tưởng mầy nói cái vụ gì, ai ngờ cũng chuyện bá láp đó. Có gì quan trọng đâu sao gặp ai tao cũng bị chận đường hỏi, thiệt là bực mình. Ờ có! Việt kiều thì đúng, còn bảnh trai giàu có hay không tao hổng biết. Mà mầy hỏi mần chi vậy? Để đi nhiều chuyện nữa hả?

     Chẳng thèm để ý tới câu nói móc họng theo sau của bà Tám, chị ba tặc lưỡi hít hà tiếc rẻ như bị mất một món đồ đắt tiền:

            - Việt kiều hổng giàu ai giàu đây bà! Trời ơi! Phước báu trời cho, ai nấy muốn gần chết hổng được. Còn bà tự dưng khi không ở đâu tìm đến cưới lại hổng chịu. Bộ dễ được như vậy lắm à! Của trên trời rớt xuống cho bà, bà lại hổng lượm, thiệt tình tui hiểu hổng nổi.

Cả làng nầy còn hổng ai hiểu nổi nói chi chị. Bà Tám nổi quạo xẵng giọng:

            - Ờ hén! Phước ghê. Nhờ mầy mách nước nên tao mới biết. Vậy bây giờ có ông Việt kiều nào hỏi mầy, mầy chịu hông?

Vợ ba Thắng đáp nhanh:

            - Ngu sao không, lạy người ta mà theo....

Bà tám trợn mắt:

            - Trời đất, thiệt tình con nhỏ nầy. Mầy kêu tao lại để mắng đó hả?

Chị Ba giẫm chân thình thịch xuống đất cãi chánh:

            - Ý tui hổng phải vậy mà...tui tiếc dùm cho Bà. Sao dạo nầy bà khó tánh quá...

Bà Tám trề môi hứ một tiếng:

            - Hứ! Chuyện của tao mà mầy tiếc dùm...cám ơn mầy nghen.

Rồi không biết nghĩ sao bà lại hỏi tiếp:

            - Mà mầy lấy việt kiều rồi chồng con mầy bỏ đó cho ai?

            - Thì thôi. Mình qua bển gởi tền về nuôi nó chớ ở miết bên nầy chết chùm cả lũ biết chừng nào mới cất đầu lên được. Nhưng tui khác, phải vướng bận chồng con, còn Bà ông Tám mất đã lâu bước thêm bước nữa có sao đâu mà hổng chịu? Bộ bà chê già hả? Lo gì già trẻ bà ơi, miễn sao được đi là sướng.

     Trời thần đất địa ơi, chuyện chồng con ăn đời ở kiếp nó nói nghe gọn hơ, bỏ hay ở dễ ợt như trở bàn tay, chẳng cần biết đạo lý gì hết, y rằng như qua bên đó là ngồi chơi xơi nước mặc sức ngửa tay hốt bạc... Hèn chi mấy cô tuổi còn non chẹt bấu tay mấy ông việt kiều đáng tuổi nội ngoại mình gọi anh xưng em ngọt sớt cũng phải có chi đâu khó hiểu. Bà muốn bày tỏ đôi điều với vợ ba Thắng nhưng nghĩ mình nói gì đi nữa cũng chẳng ai nghe, sá chi con nhỏ nhà quê nầy nên bà giả lả nói qua chuyện để đi cho khỏi phải nghe thêm những điều chướng tai, càng nghe càng bực mình:

            - Nếu dễ như mầy nói tao chạy hoặc nhảy cho lẹ, chớ đợi tới bây giờ nhờ mầy nhắc. Bước từng bước biết chừng nào mới tới mậy?

     Nói rồi Bà Tám mỉm cười trở gót bỏ mặc vợ ba Thắng đứng đó quơ tay múa chân tiếc rẻ việc may hiếm có hùi hụi. Về tới nhà để giỏ đi chợ lên bàn cho mấy đứa nhỏ soạn, bà dặn dò đôi điều rồi leo lên võng nằm nghỉ chân, nhớ tới chuyện hồi nãy gặp vợ ba Thắng., bà chắc lưỡi than thầm: -Tội nghiệp, con nhỏ còn quá trẻ, nhìn đời cái gì cũng đơn giản, nông nỗi rồi đây thế nào cũng khổ, chẳng qua vì thời buổi khó khăn làm cật lực nhiều khi chưa đủ sống nên vớ được cái gì bấu cái nấy, thì giờ đâu mà suy xét cho tận cùng.

   Nên trách sau được khi có người cho bà ngu, có người cho bà già rồi lẩm cẩm, cũng có người cho bà giàu, ỷ có tiền nên hách chê việt kiều. Giàu cái giống gì, hổng biết thấy sao người ta lại nói vậy., ông bà Cả Mười ba má bà mất để lại miếng đất hương hỏa bằng nắm tay, chọi chim hổng chết, đủ nuôi mấy miệng ăn trong nhà là mừng, thỉnh thoảng, mấy anh chị bà vượt thoát trước năm 75, tết nhất cũng có quà cáp đôi chút hổng đủ nhét kẽ răng chớ nhiều nhớn gì đó mà giàu làm phách. Cũng có người nghĩ như vợ ba Thắng, bà có phước hổng biết hưởng.        

     Theo bà, nghiệp chướng ở đâu tới nhà chớ phước lộc gì đây mà ai nấy đều ham. Không thấy sao, đa số mấy ông việt kiều già về đây cưới vợ, nếu còn nhắm nháp được chút ít họ chỉ lấy gái trẻ, mấy ai cưới vợ già? Trâu già gặm cỏ non, ai chịu nẳm nhơi rơm khô? Chẳng lẽ họ bỏ tiền ra tốn kém đủ thứ để đem bà già về bển ngó? Còn mấy ông chịu cưới vợ già Chắc chắn phải có gì đó, một là vợ chết trước, không ai cơm nước nên về kiếm người qua thay thế, làm một công được hai ba chuyện... Hai là mang trong người hổng biết bao nhiêu thứ bịnh già, về kiếm người qua ở đợ không công cho mấy ổng chớ tình nghĩa gì, lấy gái trẻ nó chịu phục vụ cho ? Còn lâu, trước sau gì ở thời gian đủ lông đủ cánh nó cũng bay mất, mấy cha già lão làng nầy thừa hiểu, chỉ có nước về rước mấy bà già qua bển, muốn đi, đi cũng không được, còn muốn tìm việc làm già rồi ai mướn, làm sao mọc lông mọc cánh được mà đi,khôn tổ mẹ. nhìn bộ vó ông việt kiều hỏi cưới bà, bà cũng đoán được phần nào...

     Nhưng ai nấy chỉ thấy cái mã việt kiều là mê mẩn tâm thần rồi châm chích, đặt chuyện đàm tiếu đủ thứ, chớ có biết đâu bên trong nó như thế nào... Trải qua bao thăng trầm của cuộc sống, bà đã học được không biết bao nhiêu bài học ở đời, giờ đây ở tuổi sáu mươi, khó ai qua mắt được, ”Thức đêm mới biết đêm dài. Qua cầu ai có đoạn trường mới hay...”.

     Nhớ lại hồi còn con gái, có lúc bà cũng là đề tài cho người ta bàn ra, tán vô như hiện giờ, hồi đó, một phần vì tự ái, phần để hả dạ mình, để cho người ta sáng mắt bà đã quyết định làm những chuyện ngoài dự tính, rốt cuộc hậu quả bà gánh lấy...

   Là con gái út của một gia đình khá tiếng tăm trong làng. Không phải có tiếng vì giàu có hay chức phận mà là có tiếng vì nhà ông Bà Cả Mười, ba má bà Tám, con cái người nào cũng ăn học đến nơi đến chốn. Ở vùng quê nầy nhà nào có con cho đi học biết đọc biết viết là hay lắm rồi. Có đâu bảy tám người con của ông bà Cả người nào cũng đỗ đạt làm nên ông nầy bà nọ.

     Bà Tám tệ nhất nhà cũng là một cô giáo, sau khi học xong trung học bà thi vào trường sư phạm bên Mỹ Tho, ra trường dạy ở Giồng Trôm hai năm rồi được về nguyên quán dạy học ở Tân Thạch, gần nhà, có điều kiện gần gũi chăm sóc cha mẹ lúc tuổi già như mình mong muốn bà Tám mừng lắm, Tuy hồi đó là một cô gái có nhan sắc dễ coi trên trung bình, nhưng bà không hề nghĩ tới chuyên lập gia đình, muốn ở vậy để có nhiều thì giờ lo cho cha mẹ, anh chị tuy đông nhưng người nào cũng ở xa có gia đình yên thân, yên phận, chỉ còn có bà là người duy nhất ở chung với cha mẹ, nếu lập gia đình sớm sợ bận bịu chồng con không còn cơ hội tốt nữa. Hơn nữa, hồi đó bà còn trẻ măng, mới hai mươi lăm tuổi đời chớ có bao nhiêu, lại thời buổi chiến tranh có chồng sớm khổ thân chớ lợi ích gì. Nhưng hình như định mệnh đã an bày trước, nên bà không làm được theo ý mình muồn.

     Nào ai biết được ý bà, người ta cứ xầm xì bà tuy đẹp nhưng hổng có duyên, chẳng ai dòm ngó nên phải ế chồng.

   Mới đầu bà chẳng quan tâm nhưng hai lỗ tai nghe riết rồi nhột. Ông bà Cả thấy thầy giáo Thông thường hay ghé đây chơi coi mòi có ý thương thầm bà Tám, nên sẵn có lời qua tiếng lại không hay sợ làm mất duyên con gái mình, ông bà khuyên con nên lấy chồng, đây là chỗ tốt, để lâu ngày chày tháng thầy chờ hổng được dòm qua chỗ khác uổng lắm.

     Phận làm cha mẹ mà, ai cũng muốn thấy con mình an bề gia thất. Để cha mẹ được vui, thôi lấy thì lấy, vả lại, thầy Thông là người đàng hoàng ở đây ai hổng biết, bà cũng có ý. Thế là bà Tám có chồng.

   Nhà gần trường nên thầy Thông ở rể, bà Tám khỏi phải làm dâu, vẫn còn cơ hội chăm sóc cha mẹ già, hai người lại dạy cùng trường vô cùng thuận lợi, ai nấy nhìn vào đều khen là nhà có phước.

   Ở vào thời buổi khó khăn, chiến tranh loạn lạc, vợ chồng bà quyết định thủng thẳng rồi mới có con. Một năm lặng lẽ qua nhanh sau ngày cưới chẳng thấy bà bầu bì gì cả. Thế là người ta lại xì xào sau lưng “ Cây độc không trái, gái độc không con”. Nghe qua tức ứa gan sôi mật, bà nhủ thầm. thôi được rồi, tao đẻ thử coi gái nầy có độc không cho biết. Thế là từng đứa năm một ra đời một hơi bốn trự liền. Đôi khi mệt vì con bà cũng có phần ân hận, giận làm chi những lời đàm tiếu vô tích sự bên ngoài của thiên hạ để rồi gánh cực vào thân, làm lợi gan mình rốt cuộc mình cực chớ có ai chia sớt phụ mình đâu?

   Ngày tháng trôi qua êm đềm trong Cuộc sống, đùng một cái thầy giáo Thông bị động viên nhập ngũ. Biết trước như vầy bà đâu để cho đẻ chi dữ vậy, bây giờ con cái đùm đề chồng lại đi xa khổ ơi là khổ, không có ông bà Cả phụ giữ cháu ngoại bà hổng biết phải làm sao. Tiếng là lo cho cha mẹ lúc tuổi già thật ra ông bà Cả lo cho bà đúng hơn.

     Sau thời gian thụ huấn thầy Thông ra trường, đơn vị tuốt dưới Cần Thơ lâu lâu mới đi phép về nhà thăm vợ con, đôi Khi học trò nghỉ hè, rỗi rảnh bà cũng nhín chút thì giờ xuống thăm ông. Ra đơn vị mới được ít lâu, bà lại có tin người ta đồn ông giáo lăn nhăn với một cô gái trẻ đẹp nào đó dưới Cần Thơ. Đàn ông ấy mà, ai cho chỗ nào nó quơ chỗ đó, hễ quơ được là cứ quơ, bất kể đạo nghĩa gì hết. Xa vợ xa con lâu ngày người nào hổng vậy, nhưng dù có gì đi nữa chồng mình vẫn là chồng mình. Tuy có lo nhưng vì nghĩ vậy nên bà chẳng quan tâm cho lắm. Hơn nữa hổng lẽ bỏ dạy đèo mấy đứa con đeo theo ông như sam đeo để giữ, rồi đào đâu ra tiền đủ để nuôi chúng ăn học đây. Mỗi lần gặp nhau bà hay khơi chuyện, cật vấn nói chận đầu, chận đuôi cốt cho ông hiểu bà đã biết để ông liệu mà giữ mình chớ bà thừa hiểu rằng có bao giờ ai chịu cha ăn cướp.

   Một hôm, mấy người bạn thân dạy dưới Cần thơ quả quyết ông Giáo có vợ bé, khuyên bây giờ hãy còn sớm phải lo trước, đợi nước tới trôn mới nhảy sợ hổng kịp, hơn nữa để lâu rủi có con rồi khó rứt ra lắm sẽ mất chồng luôn. Nhưng thử hỏi lo là lo làm sao mới đượ chứ, bà chẳng biết phải làm sao, chuyện nầy bà đã to nhỏ với ông nhiều lần lắm rồi chớ đâu phải hổng có, thôi thì buông xuôi cho số mạng tới đâu hay tới đó. Thấy bà chần chờ hổng nhúc nhich gì hết, bạn bè xúm lại rủ đi xuống dưới làm một trận cho con kia biết mặt mà chừa, nhưng làm vậy bà lại sợ mất mặt chồng, dầu gì đi nữa ông cũng là một thầy giáo...

   Sợ mất mặt chồng hay để mất chồng luôn, câu nói nầy của đám bạn làm bà sốc nặng. Đi thì đi. Thế là một trận đánh ghen hết sức hi hữu xảy ra, Ông giáo lẹ chân ra cửa sau dông mất, cô bồ bị chận lại lãnh đủ, người chứng kiến hổng biết ai là vợ vì hai ba bà nhào vô làm thịt một bà, còn bà Tám chỉ đứng bên ngoài mà khóc.Chuyện chồng con của bà bạn bè nó đánh ghen dùm hết sức nhiệt tình...

   Thà rằng không thấy tận mắt thì thôi, thấy rồi bà Tám về nhà giận lắm, hình như ghen cũng phải. Trong cơn ghen tức bà nhất quyết thôi chồng luôn, để cho ổng rảnh tay muốn ở với ai đó ở. Thấy con vội vã quyết định một chuyện hệ trọng trong cơn ghen tức, Ông bà Cả Mười cũng chẳng nói gì,Chờ cho tới khi bà nguôi ngoai mới khuyên:

          - Hổng lẽ một lần đạp cứt là một lần bây chặt chân, đàn ông xa nhà chuyện trăng hoa là chuyện thường, người đàn bà phải khôn khéo trong vấn đề nầy mới được không thôi tan nhà nát cửa như chơi, lôi kéo theo mấy đứa nhỏ, còn cha còn mẹ trơ trơ đó lại phải côi cút tội nghiệp, sanh chúng ra có bổn phận phải dưỡng. Là người có ăn học, thận trọng suy xét cho kỹ lưỡng trước khi quyết định làm một việc gì, nhất là vụ nầy nó liên hệ tới cả đời bây và các con.

     Nghe cha mẹ nói có lý nhưng hổng lẽ bây giờ bà phải lặn lội xuống đơn vị tìm gặp ổng để van xin. Xin lỗi, chuyện đó bà không thể nào làm được. Còn thầy Thông, kể từ ngày đó cho tới nay hơn một tháng biệt tăm không thư từ gì cả. Bà cũng có tự ái của bà chớ, cho nên mặc kệ, ông về cũng được, không về luôn cũng tốt bà cóc cần... Nhưng chưa thêm được bao ngày nữa, thầy Thông rón ren mang ba lô về nhà trình diện, nhìn bộ hệ ổng thấy mắc cười, lắm la lắm lét như ăn trộm hụt, còn Bà thì tỉnh queo chẳng nói chẳng rằng cũng chẳng tỏ vẻ giận hờn hay vui mừng gì hết. Đợi cho cả nhà đi vắng, ông mới lân la đến gần bà thỏ thẻ:

            - Tôi biết lỗi của tôi rồi, vì con vì cái em bỏ qua cho. Tôi hứa sẽ không bao giờ có chuyện đó xảy ra trong đời lần thứ hai nữa.

     Bà Tám cười gằn:

            - Tôi đã nói với anh nhiều lần về chuyện nầy rồi chớ đâu phải hổng có, anh chối khăng rồi bỏ ngoài tai, có coi lời nói của tôi ra gì đâu, bây giờ chuyện vỡ lỡ ai cũng biết anh lại về xin lỗi. Đã là vợ chồng đẹp mặt thì đẹp mặt chung chớ lỗi phải gì ở tôi mà xin lỗi.

     Nghe vợ nói vậy, thầy Thông tỏ vẻ bẻn lẻn:

            - Em nói vậy tội nghiệp cho anh, xa nhà xa vợ xa con, nhớ quá anh tìm người giải khuây qua đường thôi chớ đâu tính chuyện ăn đời ở kiếp...

Bà Tám ngắc ngang:

            - Nói đoản hậu vậy mà cũng thốt được nên lời, ai kia chẳng nói làm chi, còn anh, thật tôi không thể ngờ con người anh lại như vậy. Anh giải khuây qua đường còn đời con gái người ta thì sao anh có nghĩ tới không? Chẳng lẽ họ chỉ là thứ đồ chơi cho mấy ông giải trí? Sống chỉ biết có mình hổng nghĩ gì tới cảm xúc của người khác thiệt tình anh làm tôi thất vọng quá. Hơn nữa ông bà mình thường nói gái nhờ đức cha đó, anh ăn ở bất nhơn như vầy tôi sợ rồi đây con mình lớn lên sẽ khổ.

     Tội nghiệp thầy Thông bí lối, bức tóc vò tai cố tìm lời lẽ ngọt ngào dỗ ngọt bà Tám. Chuyện vợ chồng mà, nói dữ cho đã cái nư trong lúc giận hờn thôi, chớ rốt cuộc rồi cái gì cũng xong, đâu vào đó, êm đẹp nếu biết nhường nhịn làm hòa tha thứ cho nhau.

     Sau một tuần vuốt giận vợ, ông trở về đơn vị. Trời thương tình, kể từ ngày hôm đó, chẳng bao lâu thầy được biệt phái trở về dạy lại.

Vợ chồng sum hợp, con cái vui vẻ, một nhà đầm ấm trở lại như xưa.

       Ngày tháng hạnh phúc êm đềm trôi dần theo thời gian tưởng chừng bất tận, bỗng đâu cơn gió dữ thổi qua làm dậy sóng khúc sông hiền. Cuộc chính biến năm 75 làm không biết bao nhiêu gia đình ly tán, trong đó có gia đình bà. Thầy Thông dính líu tới quân đội bị chính quyền mới cho đi cải tạo, còn bà là vợ của ngụy quân cũng mất dạy luôn, anh em tứ tán hổng biết sống chết ra sao vì không liên lạc được. Vào thời điểm nầy các con bà đã lớn, nếu còn tay ẵm tay bồng chắc có nước mẹ con ôm nhau chết chùm.

Từ một cô giáo dạy học bất đắc dĩ bà Tám chuyển qua nghề buôn bán, một nghề từ hồi nào tới giờ bà chưa từng làm, nhưng vì miếng cơm manh áo gia đình bắt buộc bà chen chân vào để kiếm kế sinh nhai, dù muốn dù không cũng phải làm chớ biết sao hơn. Muốn ăn phải lăn vào bếp, bây

alt

giờ bà là trụ cột chính trong nhà, thức khua, dậy sớm, tuy cực nhưng có đồng ra đồng vô hổng đến đỗi phải đói. Ông bà Cả Mười Phần nhớ con, phần thương con, thêm tuổi già sức yếu, nay ốm may đau, chừng một năm sau hai ông bà lần lượt qua đời. Thầy Thông chịu không nổi cảnh tù tội cũng nhắm mắt buông tay không một lời trăng trối, bỏ mẹ con bà lạc lõng giữa cõi đời đầy dẫy thương đau. Trong vòng một năm bà chịu liền ba cái tang. Đã khổ vì đời sống vật chất, lại thêm đau đớn tinh thần, lúc đó bà Tám muốm chết theo thầy Thông cho rảnh nợ, nghĩ lại tội nghiệp mấy đứa con, cho dù gì đi nữa mình tạo ra thì phải dưỡng bỏ sao đành, thôi thì cố dựa theo cái khổ để sống...

      Ít lâu sau, mấy anh chị bà vượt thoát trước 75 tìm cách bắt liên lạc, tiếp tế cho bà trong cơn ngặt nghèo nhất của cuộc sống. Rồi nhà nước mở cửa, nhờ anh chị giúp sức, bà mới có cuộc sống tương đối khá như ngày hôm nay.

   Giờ đây con cái đứa nào cũng có sự nghiệp vững vàng và an bề gia thất, cuộc sống tốt đẹp bà không còn phải buôn gánh bán bưng, khổ cực như buổi giao thời thì đùng một cái, hổng biết phải có người muốn phá bà chơi hay mai mối thiệt mà khi khổng khi không cậy người mang trà nước đến xin cưới bà để rước đi Mỹ làm cho cả xóm, cả làng xôn xao, bà cũng bực mình không ít. Cho dù thiệt đi nữa, bà Tám Sang ngày nay đâu phải là Cô giáo Sang nhẹ dạ ngày xưa con gái út của ông bà Cả Mười...

       Mấy chục năm qua nhanh trong đời, những gì đã xảy ra tưởng chừng như một giấc mộng không bao giờ lập lại, nào dè ở từng tuổi nầy nó lại tái diễn lần thứ hai. Bà tám nghĩ thầm, nếu bây giờ nghe lời thiên hạ như hồi còn trẻ bà đã từng làm, theo ông việt kiều đi Mỹ, cuối cuộc đời nầy sẽ đi về đâu?.. Rồi bà tự trả lời cho mình, cái trước mắt rõ nhất nội nhớ mấy đứa cháu nội ngoại không bà cũng đủ chết...đừng nói chi tới làng mạc xóm giềng. .. bất chợt Bà Tám cười thốt lên thành tiếng:

            - Tôi già rồi... xin cho hai chữ bình an...

Mấy đứa nhỏ trong nhà nghe lỏm bỏm vài câu, không biết mẹ mình đi chợ gặp phải chuyện gì mà từ lúc về tới giờ có vẻ trầm tư suy nghĩ rồi thốt lên những lời lẽ khó hiểu. Mà làm sao chúng có thể hiểu được chuyện đời đầy trắc ẩn của một cô giáo làng quê.../.

                                                                                                 Mười Trí

Last Updated on Friday, 28 March 2014 15:03
 

Xem những bài viết khác của Tác giả Mười Trí