Skip to content

NĐCLNH Úc Châu

Increase font size Decrease font size Default font size default color light color
Home Diễn Đàn Bạn Đọc Vài hàng về thơ Giáo Thu...
Vài hàng về thơ Giáo Thu... PDF Print E-mail
Written by Mười Trí   
Thursday, 27 February 2014 10:49

Vài hàng về thơ Giáo Thu...

 

                                              alt
     Cách đây ít lâu, nếu tôi nhớ hổng lầm, chị Cao thị Đào bên pháp có email hỏi Đoàn xuân Thu là ai? Ở Mỹ

hay Úc. Đọc bài thơ nào của ổng chị cũng cảm thấy ngậm ngùi, xúc động mạnh và lân lân niềm nhớ…Xin

được thay thế anh ấy trả lời chị Đào:


     – Dân Mỹ Tho, học Nguyễn Đình Chiểu, trước đây làm nghề giáo, sau 75 nhà nước mới cho“mất dạy”.

Hân hạnh gỡ vài cuốn lịch cài tạo lao động của cách mạng. Khi được thả về, cùn đời chẳng biết phải làm gì ăn đành bỏ nhà, bỏ cửa bỏ người thân, chỉ quảy theo mình túi thơ “dọt” qua Úc. (Túi thơ chớ hổng có bầu rượu, bên nầy uống rượi chai , không hè…) Lỡ mất dạy rồi cho mất dạy luôn,” đường ta cứ đi…” rượu ta cứ say... rảnh rỗi nhậu sừng sừng mang thơ đem theo ra biếu không bạn bè thân hữu đọc chơi cho vui . Nói là đọc cho vui nhưng mười bài thơ như một, chứa đựng chất xám gì làm người ta đọc rồi vui hổng nổi, lại bắt ghiền muốn đọc hoài mới chết.

 


     Ngắn gọn, tôi chỉ biết vỏn vẹn có bấy nhiêu. Thơ anh ấy không riêng gì chị Đào, tôi cũng vậy! Và tôi nghĩ còn nhiều, nhiều nữa, nếu ai đó có dịp đọc qua chắc đều mang cùng cảm giác giống như nhau. Lần đầu tiên đọc bài thơ“ Ngọn đèn chong mắt” đăng trong Đặc San NDC&LNH Úc Châu, tôi đã phải đôi ba lần khép sách, vì nước mắt cứ tuôn trào không sao kèm hãm được. Đất lạ ít người quen, đơn thân độc mã vùi đầu lo kiếm miếng ăn tôi quên mất má tôi, quên tuốt luốt bên kia bờ đai dương có ngọn đèn chong mắt sắp tàn đang dõi mắt mỏi mòn trông. Thẫn thờ như trong mộng, sực tĩnh nước mắt chảy dài. 


                              Con xa rồi quê hương
                              Đêm xuống tàu vượt biển
                              Ngoái lại nhìn, ơi má, cả trời thương
                              Con vẫn biết có ngọn đèn chong mắt
                              Đêm đêm đợi con về.

                              Con đã đi qua mùa đông quê người
                              Lạnh thấu xương!
                              Để con nhớ
                              Quê nhà ta cả một trời nắng ấm.
                              Con đã đi qua mùa hạ quê người
                              Cháy rát da!
                              Để con nhớ
                              Quê nhà ta cuối năm trời chớm lạnh.

                              Đất quê người thân con đời cô quạnh
                              Tha thiết hoài nỗi nhớ má, thương quê.

                              Xưa bến cũ, con đi
                              Nay bến cũ, con về?
                              Mòn mỏi, má đợi mong
                              Trong sức tàn, lực kiệt
                              Đèn khô dầu, lụi bấc
                              Đôi mắt khép lại rồi!

                              Lá rụng phải về cội!
                              Sao con lạc lối về?
                              Bởi ngọn đèn chong mắt
                              Giờ đã tắt thiên thu!

                           alt

   Thơ đọc lên, tôi có cảm giác tự nhiên như ai đang nói, chẳng gượng ép, màu mè hoa lá cành cho câu thơ bóng bẩy gì hết, nhưng nó làm rung động mạnh tâm hồn người đọc, tôi như bị mũi tên đâm thẳng vào lòng ngực làm chết sửng cả người, vì mình cũng “đã đi qua mùa đông quê người Lạnh thấu xương!” Và má tôi ngọn dèn chong mắt “Giờ đã tắt thiên thu!”

…. Rồi mới mấy tháng trước “Chuông ơi đừng reo nữa”. Chuông đừng reo mà lòng tôi lại reo lên khúc nhạc buồn, buồn tê tái để rồi rơi nước mắt. Nay lại “Chạm cửa thiên đường”. Chuyện của ai đâu cứ tưởng như chuyện của mình, lại sững sờ đôi phút…

     Thú thật, tôi chẳng biết thế nào là bài thơ đúng luật, bài thơ hay nên không dám bình thơ. Chỉ biết đọc thơ anh ấy thấy nó có hồn. Thơ có hồn chớ hổng phải hồn thơ lai láng của người làm thơ. Tôi muốn nói cảm giác mình có khi đọc một bài thơ. Không phải dễ gì làm được bài thơ có hồn để hòa nhịp với trái tim người đọc…
     Chiều nay đi làm về, mở email ra coi: -Gởi hai bạn bài thơ mới viết của đêm say…

                       alt

                                                          Chạm cửa thiên đường.

                                                Ba mươi năm

                                                về lại Ku Ku

                                                chiều thu lá rụng

                                                sóng biển khóc, khóc thương người uổng tử !

                                               rụng lá vàng, sao nỡ rụng lá xanh?

 

                                                Vượt trùng dương,

                                               ngàn cơn bão,

                                                 em đã đến Nam Dương:

                                                 đất nước ngàn, vạn đảo;

                                                 em chạm cửa thiên đường,

                                                 cửa chưa mở...

                                                 cơn sốt rừng ập đến,

                                                  chiều thu buồn,

                                                  em nằm lại Kuku...

 

                                                  Hòm cao uỷ

                                                  phủ thân người yêu dấu,

                                                  thay vòng tay anh ấm... tấm nilong,

                                                  mộ chí đề tên, ngày em mất,

                                                  mả lạn... tàn phai

                                                  sương gió thời gian;

                                                  mộ chí khắc bằng dao

                                                  để đau lòng... anh nhớ...

 

                                                  Rượu cay đắng mang theo

                                                  rửa cốt người yêu dấu,

                                                  chiếc nhẩn cưới còn đây,

                                                  thương hoài...tay áp út

 

                                                  Anh hú, anh kêu:

                                                  tiếng hú chiều tuyệt vọng ...

                                                  ôi! em yêu!

                                                  ôi! đất hỡi! trời ơi !

                                                  sao nỡ đóng cửa thiên đường

                                                  khi bàn tay em chạm tới.

 

                                                  Bài thơ khóc em

                                                  chiều Kuku

                                                  ngàn thu vĩnh biệt;

                                                  anh mang hài cốt em theo

                                                  mình vĩnh biệt Kuku!

 

                                                  Kuku!

                                                  buổi chiều thu lá rụng,

                                                  rụng lá vàng, sao nỡ rụng lá xanh !


       Ba mươi năm, Về lại Ku Ku, Chiều thu lá rụng………..Buổi chiều thu lá rụng, Rụng lá vàng, sao nỡ rụng lá xanh! Mắt tôi lại nhòa nước. Cha nội Đoàn xuân Thu nầy!Có món võ "thơ" còn độc địa hơn nhất dương chỉ của Đoàn chính Thuần trong thiên long bát bộ nhiều, hễ ra chiêu là hồn người nghiêng ngả.  Nhậu say cho sướng thân, rồi lấy nước tâm hồn đổ vô rửa mắt tui hoài, lỡ vợ nhà thấy được bả cười, chê đàn ông gì mít ướt còn hơn con gái...

     Nói là nói vậy chớ cám ơn bạn hiền mình rất nhiều. Cám ơn bạn đã cho tôi có những giây phút tuyệt vời, mình trở về với chính mình, khoảnh khắc sống trong niềm cảm xúc đã lắng đọng ít khi được khượi lên để mình ngất ngây..con tàu đi…đi đâu hổng biết! Vì chuyện của ai đâu lạ hoắc mình lại ngậm ngùi…

                                                                                                                       Mười Trí



Last Updated on Monday, 03 November 2014 07:54
 

Xem những bài viết khác của Tác giả Mười Trí