Skip to content

NĐCLNH Úc Châu

Increase font size Decrease font size Default font size default color light color
Home Diễn Đàn Bạn Đọc “Đại gia” tạc tượng...
“Đại gia” tạc tượng... PDF Print E-mail
Written by Đoàn Dự   
Sunday, 06 April 2014 09:08

“Đại gia” tạc tượng 3 bà vợ để tỏ lòng căm ghét 

                      
                                                                                                     Đoàn Dự ghi chép

alt

     Thưa quý bạn, không ai biết trong nước hiện nay có bao nhiêu “đại gia” và cũng không ai biết khi tài sản của họ lên tới cỡ chừng bao nhiêu thì được gọi là đại gia, bởi vì có những đại gia thứ thiệt nhưng cũng có những đại gia thứ “dỏm”, họ cố tình tung tin mình là đại gia để lừa đảo sau đó vào tù, lúc ấy thiên hạ mới trợn tròn mắt biết họ là đại gia… dỏm.

Tuy nhiên, trong số những đại gia thứ thiệt, có các vị mà tài sản “có thể nhìn thấy được” của họ lên tới hàng tỷ đô la, ví dụ các ông Phạm Nhật Vượng, Đoàn Nguyên Đức, Lê Ân, Trầm Bê v.v…  Bây giờ chúng ta thử coi thoáng qua về mấy ông này, mỗi ông có một tính chất rất lạ khác hẳn nhau, sau đó đặc biệt nói về ông Lê Ân với câu chuyện tức cười là ông thuê tạc 3 pho tượng về 3 người vợ cũ, đặt ngay trong Làng Du lịch Chí Linh ở Vũng Tàu của ông để nói lên lòng căm hận 3 bà vợ mà ông cho là quá quắt đó. Cách ngôn Tây phương có câu: “Không nên đánh phụ nữ dù chỉ bằng một cành hoa”. Ông Lê Ân không đánh nhưng ông mần như rứa thì còn quá hơn là đánh, không giống tác phong của một đại gia. Sau đây xin mời quý bạn coi qua cho biết.

     Phạm Nhật Vượng: Người Hà Tĩnh nhưng sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, năm nay 46 tuổi. Sau

alt

khi tốt nghiệp phổ thông, nhờ học giỏi, được chọn sang du học ở Nga về ngành Mỏ và Kinh tế địa chất. Học xong, ông tự ý sang Ukraine, thành lập công ty thực phẩm Technocom sản xuất hơn 100 sản phẩm khác nhau, từ mì ăn liền tới khoai tây chiên đóng hộp. Qua kinh doanh, vốn liếng của ông dần dần lên tới cả tỷ đô la nếu tính theo tiền Mỹ. Tập đoàn Technocom trở thành số một về sản xuất thực phẩm ăn nhanh tại Ukraine và bán sang 29 quốc gia trên thế giới.

Năm 2000, ông về Việt Nam làm giám đốc Tập đoàn Technocom Việt Nam và giám đốc Trung tâm Xúc tiến thương mại Việt Nam & Ukraine. Tập đoàn Technocom mở “hòn đảo du lịch” Vinpearl Land ở Nha Trang, mua có thời hạn khu đất “vàng” Eden ở đường Đồng Khởi (đường Catinat cũ) và khu đất “vàng” đường Lê Thánh Tôn, xây tại nơi đây hai đại siêu thị kiêm nhà hàng, kiêm khách sạn Vincom I, Vincom II, theo kiểu Pháp nổi tiếng bậc nhất Sài Gòn, cùng nhiều cơ sở kinh doanh khác.

Tháng 8 năm 2009, Đại hội đầu tiên của Hiệp hội Doanh nhân Việt Nam làm ăn thành công tại nước ngoài, đã được tổ chức ở Hà Nội. Phạm Nhật Vượng được bầu làm chủ tịch hiệp hội này cùng 8 phó chủ tịch khác cũng là những tay có máu mặt.

Phạm Nhật Vượng có vợ là người Hải Phòng gần như không biết gì về chuyện kinh doanh của chồng, chỉ lo việc nội trợ, gia đình sống rất êm ấm.

     - Đoàn Nguyên Đức: Năm nay 52 tuổi, mê bóng đá một cách kỳ lạ, mỗi năm bỏ ra hơn 10 tỷ

alt

đồng (khoảng 500 ngàn đô la) tài trợ cho các đội banh nên có biệt danh là Bầu Đức. Ông là người Việt Nam đầu tiên ở trong nước mua máy bay để đi và thuê Nguyễn Thành Trung (phi công VNCH bỏ bom Dinh Độc Lập trước hôm 30-4-1975 rồi bay ra ngoài khu cộng tác với CS) làm pi-lốt lái máy bay cho mình. Đoàn Nguyên Đức quê quán tại Bình Định, thi bốn lần không đậu vào cao đẳng hoặc đại học, nên khởi nghiệp bằng việc mở một phân xưởng mộc nho nhỏ chuyên đóng bàn ghế cho học sinh tại xã. Sau đó, ông mở rộng hoạt động, kinh doanh sang sản xuất hàng nội thất và nhiều lãnh vực khác.

Năm 1993, ông lập Xí nghiệp Tư doanh Hoàng Anh Pleiku. Đến năm 2006, xí nghiệp này trở thành Công ty cổ phần Hoàng Anh Gia Lai với các lãnh vực như khoáng sản, gỗ, cao su, thủy điện, địa ốc và… bóng đá. Hiện nay vốn liếng của ông khoảng hơn 22.500 tỷ đồng, tức khoảng 1 tỷ 200 triệu đô la. Năm 2007, ông bỏ tiền ra kết hợp với Câu lạc bộ bóng đá Arsenal bên Anh thành lập Học viện bóng đá Hoàng Anh Gia Lai-Arsenal JMG để tuyển sinh và đào tạo cầu thủ trẻ theo mô hình của Học viện Arsenal. Nay, các cháu đã 19 tuổi, trở thành đội U19 Hoàng Anh Gia Lai-Arsenal, nền tảng của đội tuyển U19 Việt Nam, do huấn luyện viên người Pháp của Arsenal điều khiển, đi đá với U19 các nước thường thắng nhiều hơn thua nên Bầu Đức rất được dân chúng Việt Nam quý trọng.

 

alt

Trầm Bê: Ông này là người rất kỹ tính, hiếm khi tiếp xúc hoặc phát biểu trước báo chí nên người ta chỉ biết “có lẽ” ông gốc là người Hoa, sinh tại Trà Vinh, hiện là Phó chủ tịch Hội đồng quản trị Sacombank, giàu nhất Trà Vinh và “có lẽ” giàu nhất miền Tây, trong tay có hàng tỷ đô la với một trong những ngôi biệt thự mới xây cất “khủng” nhất Việt Nam nhưng cũng… xấu nhất Việt Nam vì quá lố lăng, không mỹ thuật. Ngoài ra không ai biết gì hơn.

            - Đại gia Lê Ân: Năm nay 76 tuổi, người Quảng Nam, sinh năm 1938, trong một gia đình nghèo khó, đông anh em và ông là

alt

người con thứ 5.

     Vì nhà nghèo mà lại trốn quân dịch, năm 20 tuổi (1958, dưới thời TT Ngô Đình Diệm) ông bỏ nhà, trốn vào trong Nam, tới thị xã An Lộc tỉnh Bình Long, mưu sinh bằng cách mướn một chiếc máy may hiệu Singer đã cũ, đặt trên vỉa hè phía trước một doanh trại quân đội VNCH để sửa quần áo cho lính. Ông “đắt hàng” tới độ làm không kịp và chỉ hơn một năm sau đã có đủ tiền mua lại chiếc máy may đó đồng thời mua thêm hai chiếc khác thuê thợ làm phụ với mình.

     Một lần, do việc tiếp xúc tử tế với một vị khách lạ, ông được vị khách này truyền nghề may quần áo vest gốc ở Hà Nội.

     Sau khi học lành nghề, với tấm giấy hoãn dịch giả mua tại Bình Long, ông gom góp hết vốn liếng, về Sài Gòn thuê một căn nhà ở ngoài mặt đường Trần Quý Cáp (nay là Võ Văn Tần), mở một cửa tiệm chuyên may đồ vest đặt tên là Chiến’s Tailor.

     Chỉ một thời gian ngắn, Chiến’s Tailor trở thành một trong những tiệm may đồ vest nổi tiếng bậc nhất Sài Gòn. Có vốn, ông bắt đầu kinh doanh thêm các ngành nghề khác như lập xưởng sản xuất giày dép da mang nhãn hiệu “Italy” để nhập nhằng với giày dép “gin” của Ý; kinh doanh xe lam, xe buýt chạy tuyến đường Sài Gòn – Bảy Hiền – Bà Chiểu; thành lập công ty kinh doanh địa ốc; mua trái phiếu Người Cày Có Ruộng dưới thời ông Nguyễn Cao Kỳ; mua công khố phiếu quốc gia v.v… Ngoài ra, ông còn trúng thầu 5 năm liên tiếp trong việc độc quyền cung cấp thực phẩm và dụng cụ y tế cho toàn Vùng II Chiến thuật dưới chế độ cũ.

     Đã thế, ông còn tung tiền ra mua đô la Mỹ từ nhiều nguồn khác nhau ở tỉnh rồi đem về Sài Gòn tiêu thụ. Chính vì việc này, ông bị CIA Mỹ tại miền Nam nghi là cơ sở kinh tài cho VC. Từ tin báo của CIA, chính quyền Sài Gòn khi ấy đã cử một đội biệt kích dùng máy bay trực thăng nhảy xuống Lai Khê tóm được ông khi đang điều khiển mua đôla tại đây. Tuy nhiên, sau hơn 2 tháng bị giam giữ, người ta thấy ông không phải CS nên ông được trả tự do để về… làm tiếp các công việc trái phép.

     Lúc này ông đã có vợ con. Tết Mậu Thân 1968, trong khi cả nhà ông đang ngủ thì một quả đạn súng cối 175 ly rơi trúng tầng thượng của Chiến’s Tailor, nhưng cả gia đình ông đều thoát nạn.

     Thế rồi, vừa sửa sang xong cửa tiệm thì ông bị tóm do… sử dụng giấy hoãn dịch giả và bị đưa ra Sư đoàn 5 Bộ binh làm lao công chiến trường.

     Vừa đến Sư đoàn 5 buổi chiều thì ngay hôm sau, ông ta đào ngũ, quay trở lại Sài Gòn. Bằng tiền bạc của mình, ông hoàn toàn xóa bỏ được vết tích đào ngũ và tội dùng giấy tờ giả.

Tập trung toàn bộ tài sản, Lê Ân quyết định chơi canh bạc lớn nhất đời mình là thành lập ngân hàng tư nhân do ông làm chủ.

     Tuy nhiên, khi ngân hàng của Lê Ân chưa kinh doanh có lời thì “giải phóng 30-4-75” diễn ra. Toàn bộ trái phiếu, công khố phiếu và các chứng từ có giá trị tiền bạc của ông đều được giải phóng, biến thành… mớ giấy lộn!

      Trắng tay, nhưng cái may mắn của Lê Ân là được những người bạn tốt giúp đỡ. Họ cho ông mượn vốn để đấu thầu thu gom phế liệu thời hậu chiến. Đây là một nguồn lợi khổng lồ vì khắp nơi đâu cũng có phế liệu tàn tích chiến tranh.

     Ngoài việc kinh doanh phế liệu, ông còn lao vào một lãnh vực hoàn toàn mới mẻ là thu mua thuốc tây. Thời điểm này, người Việt ở nước ngoài bắt đầu gửi quà về cho gia đình, và quà hầu hết là những thùng thuốc tây. Hợp tác với một dược sĩ tên là Gia theo phương pháp “anh bỏ chất xám, tôi bỏ vốn”, ông lập một hệ thống thu gom thuốc tây – trong đó đặc biệt là các loại thuốc “nằm” – là những thuốc đặc trị các bệnh ít gặp. Ông nói: “Chính vì là thuốc “nằm” nên khi thu vào, giá rất rẻ nhưng nếu có ai cần đến thì lại bán được với giá rất cao. Mới nghe qua thì thấy phi đạo đức nhưng cứ thử nghĩ, tôi bỏ ra 1 cây vàng chẳng hạn để mua 1 thùng thuốc “nằm” rồi 1 năm sau, không bán được cho ai, thuốc hết “đát” phải vứt bỏ là tôi mất luôn cả cây vàng đó”.

     Từ khoản lợi nhuận rất lớn này, ông tiếp tục đầu tư xưởng sản xuất xe đạp và nhà máy chế biến xà bông, đồng thời thành lập tiệm vàng Chiến Thành với giấy phép kinh doanh là gia công vàng nữ trang. Tuy nhiên, mỗi đêm tiệm vàng Chiến Thành lại âm thầm phân kim vàng từ nhiều nguồn khác nhau để bán lại cho những người vượt biên. Chính vì công việc này mà Lê Ân bị bắt và phải đi cải tạo suốt mấy năm trời.

     Vừa ra tù, Lê Ân phải chịu một cú sốc khác khi nhà nước chủ trương đánh tư sản. Gia đình ông bị xếp vào hạng “tư sản mại bản”, bị đuổi đi kinh tế mới.

     Được sự giúp đỡ của một người bạn thân tại Nha Trang, ông bỏ kinh tế mới, về Nha Trang mua nhà, lập cửa hàng bán đồ phụ tùng và sản xuất khung xe đạp. Ông lại phất lên như cũ.

Năm 1984, người vợ cả của Lê Ân đã có với ông 5 con, đâm đơn ra tòa xin ly dị do không chịu nổi tính ông “lăng nhăng”. Không chứng minh được tài sản trước đây đã giao cho vợ là do mình làm ra, lại một lần nữa ông bị trắng tay.

     Chạy vạy từ bạn bè, Lê Ân làm lại cuộc đời bằng một shop buôn bán quần áo thời trang nhỏ tại quận 3, Sài Gòn. Từ shop thời trang này, ông phát triển thành một chuỗi cửa hàng thời trang tại nhiều quận khác nhau trên địa bàn Sài Gòn.

     Có tiền, Lê Ân thành lập thêm các tiệm bán thuốc tây tại quận 1, quận 3, quận 10. Thời điểm này, ông kết hôn với một người vợ lai và có một người con chung. Về sau, người vợ này mang con sang định cư bên Mỹ nhưng ông không đi mà ở lại mở “quỹ tín dụng” lấy tên là Hòa Hưng theo kiểu Nước hoa Thanh Hương: trả lãi suất rất cao, tới 15%/tháng để thu hút tiền gửi của dân chúng rồi mua đồng Rúp đem về bán lại nhưng lời lãi chẳng được bao nhiêu. Ông mất khả năng chi trả, bị đưa ra tòa và bị đi tù nhưng vẫn còn tiền.

     Về, ông lại mở ngân hàng, lấy tên là Đại Nam và được bầu làm Chủ tịch Hội đồng quản trị. Ông bị chính những thành viên trong ban quản trị lừa đảo, coi như “quịt nợ” của dân, bị đưa ra tòa và bị tuyên án tử hình trong phiên sơ thẩm.

     Tới phiên phúc thẩm, Lê Ân chứng minh được rằng mình bị lừa nên chỉ bị tù 7 năm về tội “thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng” rồi được thả.

  

alt

   Nói chung, cuộc đời Lê Ân thăng trầm ngoài sức tưởng tượng của con người nhưng đến nay ông lại phất lên nhờ kinh doanh địa ốc, chứng khoán và nhiều thứ khác, giàu có hàng tỷ đô la ngang với các “đại gia” đã kể bên trên.

     Cách đây hơn hai năm, ông cưới người vợ thứ 5 (tức thứ 6 nếu tính cả bà vợ bên Mỹ) tên Mai Thị Mai, sinh viên Cao đẳng ngân hàng, lúc ấy mới 19 tuổi, kém ông 55 tuổi. Đám cưới rất nổi đình đám.

Dưới đây mời quý bạn xem câu chuyện tức cười “không giống ai hết” về 3 bức tượng của 3 bà vợ “cơm không lành canh không ngọt” này.

 

        

             Hận 3 người vợ cũ phụ bạc, Lê Ân dựng 3 bức tượng ghi mối thù hằn

     Trong khuôn viên Làng Du lịch Chí Linh của mình tại Vũng Tàu, “đại gia” Lê Ân cho tạc 3 bức tượng 3 người vợ đã từng phụ bạc, ôm tài sản của ông ra đi gây cho ông những cảnh tù tội.

Ông tuyên bố: “Nhiều bạn bè, nhứt là mấy đứa con khuyên tui đập bỏ 3 bức tượng để quên đi chuyện cũ. Nhưng có chết tui cũng không đập. Đập làm sao được, mấy bả đã quá tệ bạc với tui…”

 alt alt alt

     Ông kể: “Hồi xây dựng Làng Du lịch Chí Linh này, tui đã cho tạc tượng 3 bức tượng để khắc cốt ghi tâm những gì xấu xa mấy bả đã dành cho tui. Bao nhiêu lần tui mất trắng tài sản và ngồi tù cũng vì mấy bả. Nhìn thấy tượng mấy bả tui lại nhớ tới chuyện cũ. Mỗi bà có trang phục riêng, ngó là biết liền quê quán của mấy bả. Bà ở miền Bắc bận áo tứ thân, mang nón quai thao. Hai bà miền Nam bận áo dài theo kiểu trong Nam. Mặt mũi, vóc dáng đều giống y chang mấy bả”.

     Ông dịu giọng nói về người vợ hiện tại của mình, cô Mai Thị Mai (mọi người thường gọi Mai Mai), kém ông 55 tuổi: “Tui may mắn cưới được Mai Mai. Hằng ngày Mai Mai lo lắng cho tui từng miếng ăn giấc ngủ, cùng tui trông nom khu du lịch Chí Linh. Cổ yêu tui, tui đi đâu cổ cũng đi theo”.

Chà, cái này còn phải xét lại ạ. Như Đoàn Dự tui đây, kém ổng nhiều tuổi mà có thấy ai yêu tui đâu ngoại trừ… dzợ tui, tại vì tui hổng có tiền. Nếu tui có vài trăm ngàn đô chớ không cần tới bạc tỷ, mấy cổ sẽ yêu tui không để đâu cho hết. Tui càng già nua lụ khụ cỡ… hơn 100 tuổi mấy cổ càng yêu nhiều hơn vì mong cho tui mau chết mấy cổ mau được xí phần. Than ôi, thời buổi này, sinh ta ra ấy là cha mẹ mà yêu thương ta thiệt tình thì chỉ có dzợ ta thôi. Hi hi hi!…”

     Được hỏi đặt 3 bức tượng như thế ông có sợ bị mọi người cho là mình thù dai hay không? Ông trả lời: “Không, càng nhớ lại chuyện cũ tui càng có nghị lực để vươn lên và càng yêu Mai Mai nhiều hơn!…”.

 alt

     “Đại gia” Lê Ân được cho là đã dành ra 1500 tỷ đồng tiền Việt Nam (tức khoảng 75 triệu đô la Mỹ) trong khối tài sản khổng lồ của mình để lập quỹ từ thiện “Lê Ân – Mai Mai”. Và đây là lý do khiến chúng ta hiểu tại sao một cô gái 21 tuổi lại yêu một “ông già” 76 tuổi như thế. Tài sản của ông lớn hơn con số đó rất nhiều, sau này cô sẽ được hưởng. Phụ nữ, khôn quá chừng chừng!…

 

Xem những bài viết khác của Tác giả Đoàn Dự