Skip to content

NĐCLNH Úc Châu

Increase font size Decrease font size Default font size default color light color
Home Diễn Đàn Bạn Đọc Bệnh và Lười
Bệnh và Lười PDF Print E-mail
Written by Sưu Tầm   
Friday, 03 June 2011 17:34

Bệnh và Lười


    

     Như bao gia đình khác sống ở hải ngoại, thường chồng đi làm, vợ đi làm, vợ về trước dọn dẹp nhà cửa và lo cơm nước. Gia đình tui cũng không ngoại lệ, nhưng vợ tui lúc này coi bộ làm biếng quá. Đi làm về là leo lên giường nằm phè cánh nhạn xem phim bộ, chẳng chịu nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa gì ráo. Tui có la, nó ấp úng trả lời:

          - Em thấy mệt quá, chẳng làm gì được cả. Lên giường nằm nhắm mắt đó nhưng không tài nào ngủ được nên mới bật máy lên xem, cố dỗ giấc ngủ để ngày mai còn sức đi làm chứ không cố ý xem phim.

     Cha chả đã đời quá ta! Coi bộ con vợ tui biết chơi chữ ghê nhen, rõ ràng đang nằm chình ình đó xem phim mà nói không xem, nó biện hộ kiểu này sao nghe cho lọt được cái lỗ tai đây.


 

      Cố dằn giận, tui định bụng hôm sau về mà bếp núc còn lạnh tanh như vầy, sẽ đập tan cái TV ra cho ả biết tay, mình dễ dãi quá nó lờn mặt, coi mình chẳng ra đám ôn gì hết.

      Quả nhiên, hôm sau đi làm về cơm canh vẫn không có, tui đang nổi sùng trong bụng thì đứa con nhỏ hoảng hốt:

          - Ba ơi, anh Hai đưa má vào bệnh viện rồi, má bị xỉu phải cấp cứu.

     Tui vội vã vào nhà thương. Người ta đã chẩn bệnh xong. Vợ tui có lẽ bị ung thư xương. Hèn chi mấy tuần nay nó đau nhức, than thở mà tui nghĩ nó giả bộ nên không thèm nghe, cũng chẳng đưa đi bác sĩ.

     Bệnh ung thư phát mạnh quá, sau vài tuần, bác sĩ cho biết nó không còn ở với tui được bao lâu nữa. Ung thư ngực thì cắt vú, ung thư xương không biết cắt ở đâu! Phổi vợ tui cũng có vấn đề, vì bao năm qua phải hửi mùi thuốc lá tui hút. Tui không dám nói với nó tui đã nghĩ xấu và giận nó không chịu nấu cơm, dọn dẹp.

     Cô vợ đầu ấp tay gối bao nhiều năm mà nó đau đớn, bịnh nặng tui cũng không hề hay biết. Vậy mà nó vẫn cố gắng đi làm phụ tui kiếm tiền, chỉ mới gần đây khi về mới nằm liệt ra thôi. Tui lại tưởng nó lười...hối hận quá chừng, tui trốn vào nhà vệ sinh của bệnh viện khóc rấm rứt. Thằng Tây đen nhìn ái ngại, hỏi tui có OK không. Tui không biết than thở cùng ai, nên dù tiếng Anh dở ẹt, cũng sổ một tràng. Nó có vẻ thông cảm nhưng chỉ phán được một tiếng “sorry” rồi đi ra.

     Tui trở vào phòng thăm vợ. Mới mấy tuần mà nó ốm nhom xanh lè, tay chân dây nhợ, kim chích chằng chịt. Nó thì thầm:

          - Ở đây buồn và ồn quá, em muốn về nhà. Em sẽ nấu món giả cày mà anh thích đó.

     Tui vỗ về:

          - Em ráng lo nghỉ ngơi, đừng bận tâm.

     Tui ráng nấu mấy món ngon đem vào nhà thương, nhưng nó không ăn được nữa. Tui lại khóc. Lạ ghê, trước giờ tui rất oai phong, la mắng vợ con mỗi ngày, uy quyền lắm mà bây giờ mít ướt quá sức …

Last Updated on Friday, 17 June 2011 20:53
 

Xem những bài viết khác của Tác giả Sưu Tầm